Mình vừa mới test thử Kayaan Classic với một mẫu chiết của DHI trên cùng một vùng da. Có mấy ông reviewer bảo Kayaan Classic giống bản DHI 2011, mà mình thì chẳng biết cái mẫu chiết này là từ năm nào nữa. Nhưng mà nói thật, cái nốt hương đầu của DHI nó ở cái tầm "siêu thực" luôn ấy. Nó có chiều sâu cực kỳ, kiểu như có hoa diên vĩ ở trên cùng, rồi da thuộc, gỗ, rồi cả vanilla đan xen vào nhau, tạo nên một sự hòa quyện hoàn hảo. Phải nói là mê mẩn, chắc đây là nốt hương đầu đỉnh nhất mà mình từng ngửi thấy rồi.
Ngược lại, Kayaan Classic lúc mới xịt thì cảm giác nó bị "phẳng" hơn nhiều. Hoa diên vĩ nó nhảy bổ lên ngay lập tức, còn mấy cái nốt da thuộc, gỗ với vanilla thì cứ lẹt đẹt ở phía sau thôi. Chính vì thế mà mình thấy Kayaan Classic mở đầu có vẻ hơi lạnh, và so với sự lộng lẫy của DHI thì nó hơi bị nhạt nhòa, thậm chí là có chút cảm giác hơi nhân tạo. Thế nên là trong 15 phút đầu, mình thấy hơi thất vọng. Nghe bảo đây là bản clone đỉnh nhất của DHI, mà nếu chỉ được đến thế này thì chắc mình chỉ trung thành với bản gốc thôi.
Nhưng mà may quá, đó mới chỉ là chương đầu thôi. Sau khoảng 15 phút, hai em này bắt đầu "hòa làm một". Hoa diên vĩ trên Kayaan Classic dịu xuống, còn vanilla, gỗ và da thuộc bắt đầu nổi lên. Trong khi đó, DHI lại mất đi cái độ đa tầng đó và mọi thứ cứ quyện lại với nhau. Và đây mới là cú twist này: với khứu giác của mình, hai mùi này cứ thế tiến lại gần nhau cho đến khi chúng trở nên giống hệt nhau. Sau 30-45 phút, mình thực sự không thể phân biệt nổi đâu là Kayaan Classic, đâu là DHI nữa. Đỉnh thật sự! Kayaan Classic chắc chắn là bản clone xịn nhất mình từng ngửi, nó gần như tiệm cận bản gốc và mùi thì cực kỳ thơm. Nếu bạn đang tìm một mùi hương kiểu này thì chốt đơn ngay đi, hời lắm luôn!