Cedre Iris và Santal Basmati có lẽ là hai mùi mình thích nhất trong dòng này, theo sát là Vanille Benjoin. Thú thật là viết về brand này hơi khó, mình sẽ giải thích sau nhé. Nói thẳng luôn cho nhanh: mấy mùi này nghe cứ như kiểu các nốt hương nền trong mấy dòng nước hoa private line đắt tiền của các nhà thiết kế lớn vậy. Dù biết là nguyên liệu cực kỳ xịn xò, nhưng cảm giác chúng hơi bị một chiều và thiếu chút đột phá. Công thức có vẻ hơi "an toàn" quá, nên mùi tuy thơm và đúng như mô tả nhưng lại thiếu đi cái "chất" hay sự chân thực để khiến người ta thấy xứng đáng với cái giá hơn 300 đô. Với mình, chúng chưa thực sự đáng tiền vì mình đã từng ngửi thấy những nguyên liệu này được xử lý chân thực và ấn tượng hơn ở phân khúc giá thấp hơn. Tuy nhiên, ý tưởng của Affinessence khi chỉ dùng các nốt hương nền để tạo nên nước hoa là một hướng đi rất nghệ thuật và mới mẻ. Mình cực kỳ thích cách brand này giới hạn bảng nguyên liệu để các nhà chế tác phải vận dụng sự sáng tạo tối đa.
Riêng với Cedre Iris, đúng như cái tên, nó là sự kết hợp giữa các loại gỗ tuyết tùng (Texan, Moroccan Atlas, Virginian) và hoa Diên vĩ (Iris Pallida) vùng Florence/Tuscany. Nguyên liệu thì cực kỳ cao cấp, mình rất trân trọng nỗ lực này, nhưng cảm giác như cái giá cao của dòng Affinessence đang bị đẩy lên bởi bao bì và sự "độc quyền" của nguyên liệu thôi. Mở đầu cực kỳ mượt mà với một chút không khí gỗ hơi chua kiểu mùn cưa, nhưng ngay sau đó là sự bao phủ của lớp rễ diên vĩ kem mịn, mang hơi hướng mùi cà rốt, rễ cây, ngọt nhẹ, béo và trên hết là cực kỳ phấn. Dù tên là gỗ tuyết tùng nhưng mình thấy hoa Diên vĩ mới là "trùm" ở đây, nó lấn át hoàn toàn các khía cạnh thông hay mùi gỗ bút chì của tuyết tùng, biến cả mùi hương thành một tông kem mịn màng, nhấn mạnh vào nét thảo mộc và phấn của Diên vĩ. Khi lắng xuống, cấu trúc gỗ tuyết tùng làm thay đổi sắc thái, chuyển từ màu tím nhạt sang một tông gỗ diên vĩ hơi thiên hồng. Điểm trừ duy nhất là ở giai đoạn cuối, mình cảm thấy có một chút gì đó hơi "kim loại" sắc lẹm từ hương trầm ở nền, giống như tiếng nhiễu âm vậy, dù nó không làm hỏng cả trải nghiệm nhưng vẫn làm mình liên tưởng đến mấy dòng designer đắt đỏ hay làm kiểu tương tự.
Cedre Iris lưu hương khá lâu, tầm 6-7 tiếng, mùi hương đi theo một đường thẳng khá ổn định, thanh lịch và đậm chất Pháp. Nó có nét gì đó tương đồng với các dòng kinh điển như Après l'Ondée hay l'Heure Bleue của Jacques Guerlain. Mùi này hoàn toàn có tiềm năng để chạm tới những đỉnh cao đó vì nguyên liệu và tài năng đều có sẵn, chỉ là cách phối trộn hơi bị "sách vở", quá an toàn và có phần hơi lạnh lùng. Dù vậy, đây vẫn là một mùi hương rất đáng để trải nghiệm và không hề lãng phí thời gian chút nào. Mình vẫn đang cân nhắc mua một chai lúc giảm giá để dùng làm phong cách cá nhân sang chảnh. Chốt lại là 9/10.