Lê Thắm Lại
Nghe bảo họ muốn biến Oeillet Bengale thành một phiên bản hiện đại lấy cảm hứng từ nốt hương cẩm chướng kinh điển. Nhưng mà nói thật, thay vì mùi hoa cẩm chướng thuần túy, tui lại thấy nó giống kiểu mùi xà phòng gia vị cổ điển hơn. Tui cảm nhận được rõ mùi tiêu, đinh hương, quế và cả hoa hồng nữa. Mùi này siêu khô và hơi có chút khói. Nó có sự ấm áp từ các loại gia vị, nhưng đồng thời cũng mang lại cảm giác sạch sẽ kiểu hơi lạnh lạnh - giống như kiểu bạn vừa tắm bằng một loại xà phòng gia vị mùi đậm ấy, rồi cảm giác nó cứ như mấy bức tường đá lạnh lẽo, thoang thoảng mùi nhang trong nhà thờ vậy. Mùi này không hẳn là khó chịu, nhưng mà không phải gu của tui chút nào. Nếu thích kiểu cẩm chướng cay nồng thì tui vẫn chuộng Prada Infusion d‘Oeillet hơn. Nhưng mà nếu bạn nào ghét mùi ngọt mà lại mê gia vị thì nên thử Oeillet Bengale nha - và đừng có lo mấy cái nốt vanilla, dâu tây hay benzoin ghi trên đó, tui chả thấy bóng dáng mấy thứ đó đâu luôn. Theo tui thì họ nên làm cho mùi này cân bằng hơn một chút, nhưng tui tin là sẽ có người thích nó y hệt như hiện tại thôi.