Người dùng ẩn danh
Tui phải nói trước là tui đang bị thủy đậu, nên khứu giác đang bị giảm sút dữ lắm. Nói trước vậy để lát nữa tui có so sánh hay khẳng định gì hơi quá hay sai sai thì mọi người cũng đừng trách nha. Lần đầu ngửi cái chai Bibliotheque của Byredo, tui thấy tức kinh khủng, kiểu sao người ta lại ví thư viện với cái mùi mứt mận quết lên cái quần bẩn chứ? Tui không hiểu nổi sao mùi mận lại có thể liên quan đến học thuật được. Nhưng giờ ngửi sang Kyoto rồi thì tui bắt đầu hiểu rồi nè. Mùi này kiểu gỗ gỗ, sâu lắng, cảm giác như đang đi xông hơi sau cả ngày dài ngồi đọc mấy cuốn tiểu thuyết fantasy cực phẩm vậy á, kiểu như của Robin Hobb, Erin Morgenstern hay Emily St. John Mandel (vâng, 3 tác giả nữ xuất sắc đó, có gì muốn cãi tui thì cứ việc, tui đang lây bệnh đây). Nó vừa tối, vừa nhiều tầng lớp, mà kiểu gì cũng thấy sạch sẽ, bình yên. Nó giống như mùi giấy cũ, mùi gỗ, với cả mùi mận Victoria vẫn còn vương chút nắng ấm đầu thu. Nó cũng làm tui nhớ tới mùi Muddled Plum của Molton Brown, một mùi mà tui cực kỳ mê. Tui dành tình cảm lớn cho Kyoto, không chỉ vì đây là thứ đầu tiên tui ngửi thấy được sau hơn một tuần, mà còn vì nó đã "xóa tan" cái ấn tượng tệ hại mà Byredo để lại với cái nốt mận khó chịu đó. Tui thích nó lắm.























