Phương Dung Hồ
Mẹ chồng tui hồi xưa toàn xịt Je Reviens, L'Air du Temps, rồi cả Rive Gauche này nữa. Nhìn là thấy gu rồi đó. Mấy lúc khó tìm mấy mùi kia thì bà lại dùng Anais Anais. tui nhớ hồi mấy đứa nhỏ còn bé tí, bà hay tạt qua bếp rồi đi xem phim với bạn bè, người lúc nào cũng thơm nức mùi phấn. Còn tui thì lúc đó thường đang lấm lem sốt mì Ý hay mấy thứ linh tinh thôi. Bà hay vẫy tay chào mấy đứa nhỏ, để lại túi kẹo hay cái xúc xắc rồi đi mất. Mấy chai nước hoa đó hồi ấy đã là đồ vintage rồi, như chai L'Air du Temps đầu tiên của bà ra đời đúng năm chồng tui sinh năm 1948 luôn. Mấy mùi đó đều có một nốt cao vút mà chắc chẳng bao giờ tìm lại được nữa, kiểu như nốt cao của nhân vật Christine trong Phantom of the Opera ấy. Vì muốn né mấy mùi mẹ chồng từng dùng nên vài năm trước tui có mua thử Calandre. Nó được quảng cáo là mang mùi kim loại của những chiếc xe sang, và bản Calandre mới cũng khá giống Rive Gauche mới này. Nếu như trước đây là nốt cao vút của dòng sông Seine, thì giờ nó lại giống như mùi nước đầm lầy – kiểu nước đầm lầy rất đẹp và mộc mạc ấy. Ủa mà sao tự nhiên hôm nọ tui lại mua một hộp Rive Gauche nhỉ? Chắc là để làm tư liệu thôi. Có thể mấy chuyên gia sẽ thấy tui kỳ quặc, nhưng thôi không sao, tui sẽ dùng nó để layer với cái khác. Mùi phấn hoa diên vĩ thì xịt nhiều loại cũng thấy, không tốn quá nhiều tiền đâu, nhưng để tìm được cái "linh hồn" đầy ám ảnh như trong Phantom of the Opera thì hiếm lắm.