So sánh Black Opium Intense với bản gốc nha. Bản gốc chắc là một trong top 3 mùi hương mà đàn ông thích nhất ở phụ nữ rồi. Tui chưa bao giờ xịt cả hai lên người trước đây, giờ test luôn nè.
Bên trái là bản Intense, màu xám xanh. Mở đầu bằng một cú bùng nổ mùi cồn, hơi hướng trái cây kiểu nhân tạo. Phút đầu tiên nó khá nồng và cay, chắc là mùi rượu absinthe. Tui cứ tưởng nó sẽ giống một loại thuốc tiên kiểu Van Gogh gì đó, nhưng hóa ra absinthe chỉ là một loại rượu đắng và cay thôi, và mùi này cũng vậy.
Bên phải là bản gốc, chai màu hồng. Mở đầu bằng sự kết hợp cực xinh giữa cam chanh và tiêu hồng, gần như che được cả mùi cồn. Có hoa cam để làm dịu đi cái gắt ban đầu, làm tốt đấy. Sau đó tui thấy có chút gì đó cay nồng giống như bên bản Intense.
Mà khoan, bản Intense đâu rồi? À, nó biến thành mùi vanilla-cay nhẹ trên da rồi. Ngửi gần thì hơi gắt nhưng nó không tỏa hương, cảm giác như da tui hấp thụ hết luôn dù tui đã xịt tận 2 lần (thường tui không làm thế khi test đâu). Lạ thật. Bình thường nước hoa trên da tui giữ mùi lâu lắm. Mùi hoa nhài Sambac thì cứ bị sắc và xanh, cộng thêm cái mùi cà phê kiểu gì đâu không ấy, làm tui thấy khó chịu cực kỳ. Tui cực thích mùi cà phê, mê rượu absinthe và nghiện cả cam thảo nữa (tui là người Hà Lan mà, nói thiệt đó), nhưng cái mùi này làm tui nhức đầu, chẳng có nốt hương nào được xử lý mượt cả. Nó có chút gì đó hơi hướng cổ điển (tầm thập niên 80/90), có thể mấy ông nghiện nước hoa sẽ thích, nhưng tui thì ghét. Hiệu năng của bản Intense thực sự gây thất vọng tràn trề.
Còn bên phải, Black Opium bản gốc lại có cảm giác mềm mại, mọng nước hơn, nhiều hoa và trái cây hơn để lấp đi cái mùi thuốc lá với cà phê cũ kỹ như dưới đế giày ấy. Mùi vanilla đang dần nổi bật lên. Thậm chí còn có chút hương xà phòng thoang thoảng, khá là dễ chịu. Ủa, gì vậy? Mùi này cực kỳ dễ dùng chứ không hề tối tăm hay quyến rũ kiểu gì hết. Tui có thể xịt cái này đi nhà thờ luôn á. Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Bản Intense giống như một phiên bản bị lột xác của Black Opium vậy. Mọi sự ngọt ngào đều bị vứt ra ngoài cửa sổ, chỉ còn lại một cái xác khô khan được biến tấu chút ít cho có vẻ thú vị. Tiếc là họ chỉ thành công được một nửa. Giờ nó nhạt nhẽo, kiểu unisex và làm tui liên tưởng đến mùi sơn đang khô. Lúc lắng xuống thì có chút hương xà phòng quyện với vanilla khá ổn, nhưng cũng không cứu vãn nổi cả chai. Nếu bạn thấy bản gốc quá ngọt nhưng vẫn thích nó, thì có thể thử bản này, nhưng tui khuyên là không nên. Chất lượng kém, độ tỏa hương kém, lưu hương cũng kém, nói chung là một mùi hương buồn bã. Tui không phải fan của mấy mùi vanilla ngọt lịm, nhưng tui thấy bản gốc cân bằng và tròn trịa hơn, còn bản Intense thì cứ sắc lẹm và đơn điệu. Dù bản gốc cũng thiếu chất lượng, độ tỏa và độ lưu hương thật.
Chốt hạ từ anh người yêu: Sau khi hít một hơi thật sâu bản Intense, anh ấy bảo: "Không, cái bên phải [bản gốc] ngon hơn nhiều." Tui bảo đàn ông coi Black Opium là mùi cực kỳ quyến rũ, anh ấy nhíu mày: "Thật á?". Anh ấy cầm cổ tay phải của tui lên ngửi lại rồi nhún vai: "8/10 điểm". Tui hỏi bản Intense được mấy điểm thì anh ấy bảo đó chỉ là mức trung bình thôi.
Tui phải đồng ý với anh ấy, Black Opium trên người tui nghe rất dễ thương và ngọt ngào, kiểu như đứa cháu gái trẻ trung của bản La Vie Est Belle ấy (kiểu Emma Roberts ấy). Kiểu "quá dễ thương" luôn á. Tui 31 tuổi rồi, già quá để chơi trò này. Có lẽ nó quyến rũ với mấy em 20 tuổi, hoặc có thể lên da người khác thì khác? Cái mùi hoa cỏ trái cây ngọt ngào với chút vanilla-cà phê này không làm tui thấy quyến rũ hay gợi cảm chút nào. Điều này làm tui thấy khó hiểu vì mấy ông con trai cứ bảo Black Opium làm họ "yếu lòng"... À, tui chợt nhận ra rồi. Black Opium giống như một cô nàng tóc vàng, ngọt ngào, nhỏ nhắn và dễ thương vậy. Đàn ông thường thích kiểu con gái "chuẩn mực" như mấy cô nàng cổ vũ (cheerleader) đó. Trời ạ, cảm giác như quay lại thời cấp ba vậy. Tui thuộc kiểu con gái Gilmore Girl hơn, nên mùi này không hợp với tui. Tui không phải kiểu con gái đó.
Ha, quyến rũ hả? Hóa ra bạn chỉ cần xịt một loại nước hoa hoa cỏ trái cây rẻ tiền ở hiệu thuốc, mời anh ấy cà phê với bánh táo, nở một nụ cười thẹn thùng, là có ngay "sự quyến rũ" rồi. Đúng là đàn ông mà.