mình thấy có vài vấn đề ở đây. Đầu tiên là nó tệ một cách rõ rệt. Mùi hương pha trộn cực kỳ kém, nồng nặc và là một cơn ác mộng về hóa chất. Nó bị lấn át bởi cái mùi cà phê, hạnh nhân, vanilla kiểu nhựa nhựa, giống như một con robot đang cố bắt chước mùi bánh biscotti vậy. Tiêu, lê, hay hoa cam nghe như kiểu mấy thứ được ném đại vào cho có, kiểu như mấy ông làm nước hoa phút cuối mới sực nhớ ra là nước hoa thì thường phải có nốt hương đầu. Patchouli cũng xuất hiện ở nốt cuối theo kiểu tương tự. Cả Ambroxan nữa, cứ như thể họ vừa chạy vội vào một cửa hàng Sephora vào phút chót rồi quyết định làm y hệt như bao người khác vậy.
Vấn đề thứ hai không hẳn là vì nó "đại trà" – vì nước hoa designer vốn dĩ thường đại trà mà, và đôi khi vẫn ngon! Vấn đề là cái cách nó "đại trà" một cách cực kỳ xấu xí. Nó chẳng hề "đột phá" khi mới ra mắt, nó chỉ là tấm gương phản chiếu đúng cái thời đại đó thôi: kiểu marketing dựa trên sự thổi phồng của internet, mấy cái tutorial trang điểm trên YouTube, lông mày kẻ đậm, highlight lấp lánh, rồi cả cái vẻ hào nhoáng nhưng rỗng tuếch của thời trang nhanh. Nó tự tin một cách ngây thơ về sự sành điệu của mình, để rồi chẳng hề nhận ra nó ngột ngạt và gây mệt mỏi cho người xung quanh đến mức nào. Nó lòe loẹt, phiền phức và trên hết là cực kỳ tẻ nhạt. Giống như kiểu bạn đang bị tra tấn bởi một bài hát của Chainsmokers trong khi đang say xỉn vì rượu rosé vậy.
Sự trỗi dậy của nó cũng phản ánh đúng thời kỳ hậu COVID. Nó cực kỳ hợp với cái thời đại này vì: một là khứu giác của nhiều người đã bị hỏng không hồi phục được, hai là có quá nhiều thanh thiếu niên chẳng mấy khi ra khỏi nhà. Nếu bạn không thực sự biết thế nào là tinh tế hay quyến rũ, thì cái mùi này sẽ gợi lên cảm giác đó. Nó giống như một sự chắp vá vụng về của những hình ảnh về một lối sống hay một nhân vật nào đó. Kiểu như "tình dục" qua trí tưởng tượng của những người chưa từng trải ấy. Xin lỗi nhé, nhưng bạn thực sự nghĩ một quán bar đầy khói thì có mùi gì? Một người phụ nữ ngồi đó sẽ có mùi gì? Chủ yếu là mùi khói thôi. Nếu cô ấy có xịt nước hoa, thì đó phải là mùi da thuộc, hoa nồng nàn hoặc gỗ sâu lắng.
Người ta cứ nói đi nói lại rằng đây là mùi hương "chuyển giao" của nhiều người, là cầu nối giữa con gái và phụ nữ. Và đúng là Black Opium tỏa ra một nét tính cách rất trẻ con, cực kỳ phù hợp với một đứa trẻ 16 tuổi: cái sự khao khát được chú ý một cách đầy tuyệt vọng và sự lúng túng, khó xử mỗi khi điều đó thực sự xảy ra. Nó giống như việc bạn tập đi giày cao gót khi chưa biết đi thế nào vậy. mình từng có một chai Black Opium. mình không thích nó lắm nhưng vẫn cứ xịt, cho đến một ngày mình chợt nhận ra: "Ủa mình đang làm cái quái gì thế này?". Kiểu như não mình bắt đầu phát triển bình thường trở lại và mình thấy xấu hổ khi phải dùng cái mùi này. Thế là xong.