Phương Mi Tống
Tui sắp bị ghét rồi đây... tui ghét chai nước hoa này quá. Đây là cú blind buy thất bại đầu tiên của tui. Đáng lẽ nó không thể tệ thế này được, vì tui cực mê các nốt hương này, mà Steve Demarcado lại là người tạo ra mấy mùi tui thích nhất nữa. Tui cứ tưởng nó sẽ đậm đà, phức tạp, kiểu mùi rượu nồng nàn tối tăm cơ. Nhưng lẽ ra tui nên để ý kỹ hơn mấy cái review bảo là nó "tươi mát, nhẹ nhàng, thanh khiết". Mở hộp ra là thấy một mùi "trái cây tươi mát" kiểu gì đâu á. Xịt lên một cái là nó biến thành cái mùi "hoa cỏ trái cây thối đến phát buồn nôn". Điều làm tui khó hiểu nhất là tui thấy rõ mồn một mùi trái cây, trong khi bảng thành phần làm gì có! Tui thề là tui ngửi thấy mùi đào với hoa lan nam phi luôn ấy - không biết có phải họ đổi nhầm với chai "Fiori" không nữa? Xong rồi một đứa bạn tui hồi xưa làm ở quầy nước hoa ngửi thử xong bảo: "Không, đúng là nó rồi - bản gốc đấy". Suy nghĩ kỹ thì tui thấy vấn đề nằm ở đây: Cảm giác như họ dùng mấy cái nốt hương phiên bản "bị cắt xén", nhẹ hều và nhạt nhẽo hết mức ấy. Thấy chữ "rum" là tui tưởng tượng tới kiểu cướp biển, tối tăm, bụi bặm, nồng nàn kiểu Sailor Jerry hay Kraken cơ - đằng này cái mùi rum này nó rẻ tiền, kiểu rượu trắng uống mùa hè Bacardi ấy. Thấy chữ "da thuộc" là tui nghĩ tới cái áo khoác da đen dính mồ hôi với dầu máy, đằng này nó lại là kiểu da túi xách hàng hiệu điệu đà quá mức (mà cũng đúng, vì thương hiệu này mà). Tui chẳng thấy tí patchouli, xạ hương hay hổ phách hay mấy cái mùi đất/mùi động vật gì cả. Vanilla thì kiểu bồng bềnh, sạch sẽ quá mức. Cái mùi hoa cỏ trái cây nồng nặc tui ngửi thấy chắc là do hoa mộc tê; có người còn bảo nó giống mùi lê nữa. Có lẽ cái nốt hoa này không hợp với tui. Tui đồng ý với một reviewer khác là cái này kiểu sexy kiểu Jessica Simpson chứ không phải kiểu sexy của Marlene Dietrich. Mà tui thì thuộc team Dietrich rồi. Chắc tui nên quay về với mấy chai nước hoa cổ điển hoặc mấy mùi lạ lạ thôi, chứ né mấy dòng đại trà hiện đại ra cho lành. Rõ ràng là nó không dành cho tui.