Dạo gần đây mình bị 'nghiện' mấy cái mùi kiểu táo sạch sẽ, kiểu như mùi bột giặt hay dầu gội ấy! Trước giờ mình chẳng thích mùi trái cây đâu, nhưng giờ thấy mấy mùi này sang thực sự. Có mấy mùi nghe hơi hướng con trai một chút, mà mình lại cực kỳ thích kiểu đó... Cảm giác nó dễ chịu như kiểu mùi ga giường sạch sẽ của bạn trai vậy á! Thế nên mình đã quyết định cho Dylan Blue thêm một cơ hội... Dù thật lòng mình vẫn thích em Zara Wander Rose So Intense rẻ hơn nhiều, hay em Floro của Jeroboam lộng lẫy hơn, vì ở mấy em đó mùi táo giữ được đến tận cuối và có độ phấn nhiều hơn. Còn Versace Dylan Blue Pour Femme bản EDP này thì thiên về gỗ nhiều hơn, nhưng vẫn là một cực phẩm trong cái dòng táo sạch/dầu gội. Sự kết hợp giữa táo, hoa với gỗ mạnh và nhựa styrax tạo ra một cảm giác hơi kiểu xà phòng, hơi nhựa và sáp... nó cứ như một giấc mơ vậy, giống như mái tóc bóng mượt của mấy người mẫu trên sàn runway Versace, bóng loáng y như mấy trang tạp chí mà mình hay thấy quảng cáo ấy!
Lúc mới xịt, mình thấy một lượng lớn táo giòn tan, cực kỳ mọng nước và tươi mát nhưng lại hơi chua. Mở đầu có rất nhiều nốt xanh mướt, mình chắc là nhờ có lá shiso nên mới được vậy... nhưng không phải kiểu thảo mộc đâu, mà là kiểu xanh như cỏ mới cắt ấy. Khi mùi ban đầu dịu đi, mình mới thấy được 'bản chất' thật sự của em nó. Các nốt hoa hòa quyện cực kỳ mượt mà và tạo cảm giác rất giống xà phòng, nhưng không phải xà phòng cục đâu, mà giống sữa tắm hơn. Ừ thì đúng là mùi hơi nhân tạo một chút, nhưng mình vẫn thích, kiểu mùi hóa chất sạch sẽ như nước giặt ấy. Sự kết hợp giữa hoa với đào và chút táo còn sót lại làm mình liên tưởng ngay đến mùi dầu gội Garnier Fructis hồi nhỏ mình hay dùng. Lúc này xạ trắng đã bao trùm hết rồi, cực kỳ sạch sẽ và đậm chất 'detergent' luôn. Nhưng cái làm nên sự độc đáo của em này chính là nốt gỗ và nhựa styrax.
Đến giai đoạn cuối, Versace nói là gỗ trắng, nhưng với mình thì nó giống kiểu 'gỗ vàng' hơn. Mùa đông thì mùi gỗ này mướt như nhung, hơi ngọt và chua nhẹ; còn mùa xuân hè thì nó lại khô và sắc hơn. mình cực thích đoạn này, nhất là sự kết hợp giữa gỗ và chút hương trái cây còn sót lại như kiểu mứt trái cây ấy. Em này là một mùi hương khá lạ, và có lẽ là hơi bị 'lép vế' so với các dòng Versace cũ như The Dreamer hay Blonde mà mình yêu chết đi được. Nó mang phong cách Versace mới: hơi kitsch, hơi kiểu 'giàu mới nổi' hay thẩm mỹ Barbie một chút, nhưng ít nhất thì nó cũng độc lạ! À, lưu ý là đừng xịt quá tay nhé, xịt nhiều là hỏng cả mùi đấy. Về độ lưu hương thì đỉnh luôn, mình dùng được tầm 7-8 tiếng, thậm chí mùi gỗ còn vương vấn đến tận ngày hôm sau. Cái chai hình Medusa thì đẹp thật, nhưng màu xanh này mình thấy không hợp với mùi lắm, nếu là màu tím thì chắc sẽ chuẩn hơn.