Hồi đầu tuổi 20, tui từng ghét Crystal Noir lắm vì nó cứ có mùi kem chống nắng do sự kết hợp giữa dừa và bạch đậu khấu. Nhưng giờ sang tuổi 30 rồi, tui lại mê bạch đậu khấu và cũng thích mấy mùi nước hoa kiểu kem chống nắng này nữa. Chính cái bạch đậu khấu này tạo nên nét xanh mướt, thảo mộc và mang lại vibe unisex cực kỳ cuốn hút cho Crystal Noir – cái chất "Noir" (tối) nằm chính ở đây nè. tui cực thích cái vibe unisex sâu lắng này, giống như cách nhiều dòng nước hoa nam thường kết hợp bạch đậu khấu với oải hương trong Vetiver Root vậy. Sau khoảng 6 tiếng, khi lớp hương hổ phách, bạch đậu khấu và dừa còn sót lại trên da, nó mang cảm giác khá nam tính và tui mê xỉu – hổ phách có thể làm tăng thêm nét nam tính/unisex nhưng ở đây không hề bị kiểu "mùi đàn ông đổ mồ hôi xịt nước hoa" đâu nha. Mà tui nhớ hồi trước Crystal Noir có vẻ kem mịn hơn và bám lâu hơn (hồi đó tui dùng được tầm 6 tiếng, còn giờ chỉ được 3 tiếng rồi tiệp vào da, tổng cộng tầm 6 tiếng thôi). Không biết có phải họ đã thay đổi công thức để làm nổi bật hương mẫu đơn không, vì giờ tui thấy có nốt mẫu đơn hơi chua và thanh cao, kết hợp với xạ hương và hổ phách tạo cảm giác hơi chua nhẹ, nhưng tui vẫn yêu cái bạch đậu khấu đó. Rồi cả hương hoa dành dành nồng nàn, ngậy ngậy, hổ phách balsamic, tiêu đen hòa quyện với gỗ đàn hương đậm đặc – kiểu mùi gỗ thô mộc như Montana 80 ấy, ôi trời ơi, đỉnh thực sự!
Cái tông chua đó lại trở thành một phần sức hút độc bản khi hương cuối lắng xuống. Lúc mới xịt thì mùi giống như vụn bút chì khô khốc với hổ phách sắc sảo, nhưng sau đó dừa và hoa dành dành sẽ dần tạo ra hiệu ứng mượt mà, kem mịn hơn. Tiêu đen và các nốt gỗ đúng là "chân ái" của tui, cảm giác như tiêu đen làm tôn lên vẻ đẹp của gỗ vậy – kiểu như James Bond 007 ấy, tiêu đen thì rực cháy còn mùi gỗ tuyết tùng thì như trong một căn nhà gỗ nhỏ. Crystal Noir là một trong số ít chai mà hoa cam không làm tui khó chịu; nó tạo ra một chút nhấn nhá kiểu sáp, mặn mặn, xanh mướt và ngọt kiểu nắng, càng làm tăng thêm hiệu ứng kem chống nắng ở nốt cuối và bổ trợ cho nét cay nhẹ, xanh mướt của bạch đậu khấu. Hoa dành dành thì đậm đà và có chút sữa nên hoa cam chỉ đóng vai trò làm nền, còn hổ phách thì mang lại một chút ấm áp nhẹ nhàng cho sự pha trộn hoa cỏ đầy mê hoặc này.
Ngoài cái nét hơi chua ra thì dừa mang lại chiều sâu và sự tươi mát kiểu sữa, chiếm trọn spotlight cùng với hoa dành dành, bạch đậu khấu và gỗ đàn hương. Nghĩ lại thì tui vốn ghét gỗ đàn hương lắm, kiểu mùi bụi bặm, cũ kỹ ấy – ghét cay ghét đắng luôn – nhưng ở đây thì không hề bị bụi hay cũ tí nào. tui từng làm mộc hồi thiếu niên nên thấy mùi gỗ cắt rất là thư giãn. Tóm lại là tui cực thích cách gỗ đàn hương thô mộc kết hợp với bạch đậu khấu ở đây. tui không thấy mùi gừng đâu, may quá vì tui thường không thích gừng trong nước hoa. Nốt cuối giờ sẽ bớt chua hơn và thiên về mùi gỗ dừa nhiều hơn. Giờ tui chỉ cần sắm thêm bản EDT nữa là có thể "an nghỉ" rồi.