Tui là một người sưu tầm nước hoa "có số có má" rồi, cả trăm chai, cả trăm mẫu thử luôn. Với tui, Metallique nằm trong top 10-20 mùi hương đỉnh nhất mọi thời đại. Nó có vanilla đó, nhưng kiểu gì đó lạnh băng như thủy tinh hay pha lê vậy. Thậm chí còn có cả chút mùi sắt của máu nữa. Trên hết là mùi kim loại thô. Hồi nhỏ, ba tui làm chủ xưởng cơ khí, mỗi lần đi làm về là áo ông lại nồng mùi dầu máy, còn dưới đế giày thì dính đầy vụn kim loại. Nghe lạ nhưng với tui đó là một mùi hương cực kỳ dễ chịu. Ai mà quen mùi động cơ xe cũ, mùi kho chứa dụng cụ hay mùi súng mới tra dầu thì sẽ hiểu tui đang nói gì. Tóm lại là: Kim loại, máu, vanilla và một chút xanh mướt của hoa sơn tra với diên vĩ.
Nhưng đừng nhầm nha, mùi này không hề ấm áp, không phải kiểu bánh ngọt hay kẹo cho trẻ con đâu. Nó không hẳn là aldehyde, cũng chẳng phải mùi xanh hay gourmand. Và tuyệt đối không có kiểu phấn mịn đâu, trừ khi bạn muốn nói đến vụn thủy tinh. Nó là sự kết hợp giữa đá lạnh ngọt ngào, máu máy móc và một loài hoa nhân tạo. Nó giống như cái cảm giác hồi nhỏ hay lén liếm mấy đồng xu ấy. Nó như một khung cửa kính trong vắt nhìn ra ánh bình minh mờ ảo đầy bất an. Có chút mùi xe mới nhưng không phải mùi da thuộc. Một mùi hương vừa lạnh lấp lánh vừa ấm áp, giống như cảm giác khi cầm một nắm nhẫn kim cương cổ điển vậy. Nó có nét gì đó giống Dent de Lait của Uncle Serge với cái sự gai góc của máu và kim loại, hay chút gì đó của Calandre hay Chanel Cristalle cổ điển, nhưng mà không phải.
Với 9/10 người, Metallique sẽ là một thứ gì đó cực kỳ khó hiểu, dễ quên, kỳ quặc, hoặc thậm chí là khó ngửi. Nhưng với 1/10 người còn lại, nó sẽ là một cú nổ về cảm xúc. Tom Ford, tui thực sự bái phục ông. Chào mọi người nha.