Lê Thắm Lại
Hoa nhài, hoa nhài, và lại là hoa nhài. Mở đầu bằng một sự ngọt ngào kiểu kẹo cao su nhưng vẫn có độ sắc sảo tự nhiên, cảm giác y hệt như đang đứng cạnh một bụi hoa nhài đang nở rộ giữa đêm vậy. Rất nồng nàn và gây nghiện luôn. Khi về sau, mùi hương trở nên mướt và ngọt hơn, nhưng vẫn giữ đúng cái chất hoa nhài tự nhiên chứ không bị kiểu mùi "nước hoa" công nghiệp đâu. Có thêm vài nốt hương khác để tôn lên vẻ đẹp của hoa: một chút xô thơm thảo mộc, chút gừng và hoa broom sắc sảo, thêm tí quế với bạch đậu khấu cay nồng, rồi một xíu vanilla ấm áp và hổ phách nữa. Nhưng tất cả chỉ để làm cho hoa nhài tỏa sáng hơn thôi. Đây là kiểu mùi đơn hoa (soliflore) chứ không phải kiểu pha trộn phức tạp, biến đổi nhiều đâu. tui cứ thắc mắc mãi sao nó lại tên là Jasmin Rouge. Chả hiểu sao cái chữ "đỏ" trong tên làm tui cứ tưởng nó sẽ có nốt ấm và cay nồng hơn bên cạnh hương hoa, nhưng tiếc là mấy nốt đó lại khá nhẹ nhàng. tui vẫn thích em này, nhưng nó không làm tui thấy quá choáng ngợp, cảm giác hơi bị sắc quá so với gu của tui. Nếu bạn nào đang tìm một chai nước hoa tập trung vào hoa nhài thì chắc chắn là rất đáng thử nha. Lúc mới xịt, tui cứ ngỡ em này sẽ bám tỏa cực đỉnh và lâu lắm, nhưng bất ngờ là xịt buổi tối mà nó chẳng trụ nổi qua đêm, đến hôm nay sau 6 tiếng thì mùi chỉ còn quanh quẩn sát da thôi. Cũng không phải là tệ, nhưng không được mạnh mẽ như tui kỳ vọng lúc mới ngửi nốt hương đầu.