Tui hiểu tại sao em này vẫn có chỗ đứng trên thị trường, nhưng thú thật là lúc dùng thử tui thấy hơi thất vọng. Tui có đủ các phiên bản của Black Orchid luôn, kể cả bản Voile de Fleur EDT, nên kỳ vọng vào bản EDT của dòng nguyên bản này cao lắm. Tui mua về rồi để đó một đêm cho "nghỉ" rồi mới xịt, kiểu như để nước hoa ổn định lại sau khi bị lắc mạnh lúc vận chuyển ấy, dù có thể chẳng khác biệt gì mấy.
Thôi, bỏ qua mấy cái thói quen kỳ quặc của tui đi, quay lại chuyện chính là khi test bản Black Orchid EDT này, tui lại thấy nhớ bản EDP da diết. Cái sự nồng nàn ban đầu chỉ tầm 20 phút là dịu xuống, trở thành một phiên bản "lịch sự" và tươi mới hơn của Black Orchid gốc. Sau khoảng một tiếng, ít nhất là với mũi của tui, thì khi áp sát mũi vào cổ tay, tui chẳng ngửi thấy gì mấy ngoài một chút ngọt nhẹ. Đừng hiểu lầm nha, mùi hương vẫn còn đó, chỉ là tui phải khua khua cái cổ tay lên xuống trước mũi một chút thì mới cảm nhận được thôi.
Thêm một tiếng nữa trôi qua, cái tông ngọt (không quá gắt) vẫn còn thoang thoảng mỗi khi tui di chuyển, nhưng giờ nó thiên về vanilla và cực ít gia vị. Sau hai tiếng nữa thì nó chỉ còn là mùi hương sát da thôi, dù thỉnh thoảng tui vẫn nhận ra là mình đang xịt nước hoa. Tui có cảm giác là những người đứng gần cũng ngửi thấy gì đó, nhưng với tui thì nó cứ giống mấy cái mùi kiểu Black Orchid rẻ tiền bán tràn lan trên mạng ấy.
Về ngoại hình thì chai này đẹp xỉu, vỏ đen nhám với phần cổ đen, chữ vàng nổi trên nền đen nhìn cực sang. Để cạnh mấy chai khác của tui, nhất là em Velvet Orchid Lumière, nhìn cực kỳ ăn nhập luôn. Tiếc là dù không phủ nhận chất lượng của bản EDT này, nhưng tui thấy Black Orchid vốn đã quá nổi tiếng rồi. Việc dùng một phiên bản "ngoan hiền" và nhẹ nhàng hơn thế này dễ làm người ta tưởng mình mua hàng fake giá rẻ trên eBay hơn là một chai nước hoa chính hãng đắt tiền.