Candy Nguyễn 2
Đây là phong cách đặc trưng của tui hồi giữa những năm 80 luôn. Hồi đó nó có bản EDP, EDT với cả bản perfume chai hình khối xịn xò lắm, nếu tui nhớ không lầm. Tui từng ở gần tiệm nước hoa nhưng sau đó chuyển đi nên cũng quên bẵng mất, cho đến gần đây tui mới mua một chai nhỏ online. Lúc xịt lên cổ tay ngửi thử, tui kiểu: "Ơ, mùi này quen quen, giống cái mùi tui mê hồi xưa thế nhỉ"; rồi chợt nhận ra chính là em này luôn! Haha! Tui thấy em này thuộc kiểu gỗ chypre - mùi rêu sồi được hòa quyện mượt mà lắm, không bị quá gắt nhưng lại tạo ra cái vibe cổ điển cực kỳ. Lúc mới xịt thì hơi đắng, ấm, có chút cảm giác "dầu" giống Rochas Femme. Nhưng mà không hệt đâu nha: em này khô hơn, đậm mùi gỗ hơn mà vẫn ấm và có hương nhựa cây. Lúc đầu có chút xanh xanh nhẹ, tui không rõ là cam bergamot hay galbanum, có khi là cỏ hương bài - tui cũng không chắc lắm. Đến một lúc nào đó sẽ thấy một sự ấm áp kiểu animalic, gần giống costus hoặc có thể là labdanum. Còn gỗ đàn hương thì tui không nhận ra, chắc tại mũi tui không chuyên lắm! Nhìn chung thì mùi hương khá tuyến tính khi khô dần - mấy nốt gỗ và nhựa cây hiện rõ ngay từ đầu, rồi labdanum sẽ càng ngọt và đậm hơn theo thời gian. Nhiều người so em này với Miss Dior bản vintage - tui chưa dùng bản đó nên không dám khẳng định, nhưng tui thấy Cymbelline ít chói và ít tươi hơn bản EDT vintage. Dù không giống hệt nhưng cái chất rêu sồi, chypre kết hợp với nền nhựa cây làm tui nhớ đến Dioressence và Vol De Nuit. Tui nghĩ đây đúng là một "viên ngọc ẩn" và xứng đáng được yêu thương nhiều hơn. Em này được tạo ra bởi John Stephen - người đã làm nhiều mùi cho nhà niche Boadicea the Victorious, nên tui cảm giác Cymbelline cũng mang chất niche luôn, mà giá lại cực kỳ hợp lý!



















