Hương Hạnh Hà
Tui không biết cái gì đã khiến mọi người lọt hố cái thế giới nước hoa này, nhưng với tui thì chính là một chai: Vallee des Rois của Mira Takla (không có trên perfumista đâu nha). Giờ nó nằm trong Osmothèque rồi. Tui có vài chai và nó thực sự cực phẩm luôn. Nó là con số 10 hoàn hảo của tui. Đi phỏng vấn? Xịt nó. Đang crush ai đó? Cũng xịt luôn. Nó như bùa may mắn của tui vậy, cứ phải là em nó thôi. Đây là chai nước hoa duy nhất khiến người ta phải khựng lại, thậm chí là mê mẩn đến mức ngây ngất khi ngửi thấy. Độ lưu hương á? Trời ơi... tận 3 ngày nếu không tắm, tui không nói đùa đâu. Độ tỏa hương thì không đến mức "gây độc" nhưng nó cứ thoang thoảng, trêu ngươi, thì thầm và kéo dài theo bước chân. Sau hai tuần dùng em này, tui đã vứt hết mấy chai nước hoa khác đi luôn. Nghĩ lại thì đúng là quyết định hơi liều, nhưng tui đã làm thật. Khi em nó bị ngừng sản xuất, tui đã tìm mọi cách để có được. Nhưng đến lúc tui tích trữ được một ít thì tui lại đang cố tìm lại những tình yêu cũ hoặc tìm kiếm cảm hứng mới ở những nơi khác rồi. Alahine không phải là bản dupe của VDR, nhưng nó làm tui nhớ đến em ấy. Không giống hoàn toàn — không phải là tình yêu đích thực của đời tui — nhưng nó vẫn cực kỳ đỉnh. Tui biết đến perfumista nhờ một thành viên có cùng sở thích, người đã chỉ tui đến dòng "Chergui" của nhà Serge Lutens. Trước đó tui chưa nghe tên brand này bao giờ, mà giờ thì tui đã thử hết cả dòng luôn rồi (tui là fan cứng của SL đó), và Chergui cũng có nét gì đó khá gần gũi. Alahine có sự kết hợp giữa sự nhẹ nhàng của hoa cỏ - cam chanh với cam Bergamot (nhưng lúc đầu có một chút cảm giác hơi "gắt" khó chịu trong khoảng 1 phút đầu) — hòa quyện cùng gỗ ấm, xạ hương và nhựa cây. Nó cân bằng cực đẹp giữa các nốt hoa như hồng, nhài, thậm chí là huệ, cùng với hổ phách và hương gia vị, trầm hương (dù ít trầm và cay hơn VDR). Nó cũng có cái ngọt kiểu "mật ong - hoa cỏ" đầy nhựa cây giống như Chergui của SL. Có vài nốt hương mà tui cảm nhận được ở Alahine nhưng không có trong VDR, đó là hoắc hương. Tui cũng thấy thoang thoảng mùi cumin làm tui hơi thắc mắc, cho đến khi nhận ra có lẽ là do hoắc hương trên da tui biến đổi thành như vậy. Tui thích hoắc hương, và ở đây nó nhẹ nhàng, khá ổn, nhưng nhắc lại là VDR không có nốt này. Nó chỉ thoảng qua thôi, nên mấy bà ghét hoắc hương hay mùi cumin thì cũng đừng lo quá nha. Tui không thấy nhiều hoa Ylang như các bạn khác nói. Hậu vị của em này đơn giản hơn VDR khá nhiều (VDR thực ra khá tuyến tính, cứ giữ nguyên vẻ đẹp đó suốt nhiều giờ liền). Nó chủ yếu là sự mượt mà của hổ phách/benzoin, xạ hương-vanilla và gỗ đàn hương; đó là những gì tui ngửi thấy rõ nhất. Nhưng nếu tui ngửi cổ tay mình, thì cái linh hồn của VDR lại ùa về, có lẽ là bớt nốt hoa hơn một chút xíu. Tui ít khi chấm điểm lắm, nhưng lần này phải chấm vì em nó đang được so sánh với một "huyền thoại". Tổng kết: Điểm nước hoa: 9.0 - 9.5 (so với mức 10 của VDR) Độ lưu hương: 8.5 Độ tỏa hương: 7.5 Chắc chắn là nên thử nha mọi người! Tui có mua một chai full bottle và có vẻ nó đã được thay đổi công thức vì mùi không giống hệt với bản sample tui dùng trước đó.