Ngọc Phương Trịnh
Vẫn là câu chuyện cũ thôi: bản vintage của Balenciaga vẫn đỉnh hơn. Nhưng cũng lâu lắm rồi mình không ngửi lại nó, nên việc so sánh này có khi chỉ là do trí nhớ mình bị đánh lừa thôi. Với mấy dòng của Lapidus, mình nghi là chất lượng hoa hồng không được cao lắm (có khi là tất cả các nốt khác cũng vậy). Dù sao thì bản Rumba đầu tiên là một đóa hồng cực kỳ đậm đà, phức hợp, bao quanh bởi trái cây tối màu, nhưng lại tỏa sáng rực rỡ như một sự bùng nổ của những loài hoa vàng, mật ong, gia vị... Nói gì nữa đây? Nhìn bảng thành phần mà xem, cả một thế giới tinh chất ở trong đó luôn. Nghe đồn là có cả J.C. Hellena tham gia vào nữa. Đúng là một "vũ điệu" của những đóa hoa mọng nước, mật ong lấp lánh, kem mịn màng cùng dâu rừng đỏ và xanh. Vừa sang trọng, vừa dịu dàng. Đúng là một siêu phẩm. Bản mới này thì cũng tương tự nhưng cảm giác hơi bị "phẳng" và quá nồng mùi vỏ chanh, nhất là trong 15 phút đầu. Sau đó thì nó dịu lại và trở nên rất dễ chịu, kiểu có chút gì đó xanh mát và mọng nước hương cam chanh. Kể cho nghe chuyện này. Mình nhớ hồi Giáng sinh năm 1989 có tặng chai này cho một cô bạn. Cô ấy vốn mê mấy mùi sexy, nồng nàn và bao phủ lấy cơ thể (kiểu Giorgio Beverly Hills hay Boucheron ấy). Hồi cuối những năm 80, Balenciaga không còn quá nổi tiếng và cũng khó tìm nước hoa của hãng nữa. Thế mà sau Giáng sinh, cô ấy gọi cho mình rồi kêu: "Trời ơi, ai cũng hỏi mình đang xịt mùi gì mà sang thế, mà mình chẳng biết trả lời sao luôn!". Mình bảo: "Thì cứ nói là Rumba của Balenciaga đi!". Cô ấy lại bảo: "Nói thế họ cứ làm mặt lạ lẫm rồi hỏi tìm ở đâu thì sao?". Hóa ra đôi khi xịt mấy dòng thương hiệu nổi tiếng lại giúp mình tiết kiệm thời gian hơn. Chắc là cô ấy cũng thấy tự tin hơn khi dùng hàng hiệu... kiểu như mấy người cứ thích khoe logo GG, D&G, LV, YSL hay FF lên quần áo, túi xách ấy. Đừng hỏi mình thêm gì nữa, tự đọc đi nhé.