Karen Yến
tui không nghĩ SDL quá độc đáo đâu, nhất là khi mấy cái hạn chế về rêu sồi đang làm khó dòng Chypre truyền thống. Nhưng cái nốt "patchouli" kiểu neo-chypre lại tạo cho nó một cá tính tối đầy cuốn hút và được xử lý cực kỳ mượt. Đây chính là điểm mà tui thấy Sisley làm quá đỉnh! Mùi hương có chiều sâu thực sự. Còn là nguyên liệu tự nhiên hay tổng hợp thì tui thấy cũng chẳng quan trọng, tranh cãi làm gì cho mệt. Khoác lên mình SDL cảm giác như đang diện một bộ đồ được cắt may cực kỳ tinh xảo vậy. Dù có chút gì đó hơi cứng nhắc kiểu quý bà nghiêm nghị trong bộ suit, nhưng em nó vẫn toát lên sự quyến rũ rất thật. Nó làm tui liên tưởng đến một thước phim điện ảnh đen trắng của Ý, kiểu một người ăn mặc cực kỳ bảnh bao đang vội vã rời khỏi một buổi hẹn hò... Có một chút gì đó hơi phóng khoáng, hơi lộn xộn một tí, nhưng nền tảng thì vẫn rất vững. Một mùi hương rất đẹp, như một lời tôn vinh cho một thời đại đã qua, hay là một sự thử nghiệm phong cách trên một chủ đề không còn được số đông ưa chuộng nữa. Mà thực ra, cái "số đông" đó giờ chẳng còn đủ trình độ khứu giác để cảm nhận kiểu kết hợp này. Ngành công nghiệp và marketing cứ ép người ta phải dùng mấy cái mùi "mì ăn liền" ngay tại mấy cái kệ hàng nóng hổi trong mấy cửa hàng cứ ra rả bán đồ ngọt với mấy lời tư vấn ngớ ngẩn. Theo tui, mấy "người anh em" của em này là Chanel N°19 và Patou 1000 – một cái tên huyền thoại khác của quá khứ.