Như Nhung Quách
“Tui có thể là kẻ vô danh, có thể ngây thơ... Tui có thể biết nhiều thứ, hoặc cũng có thể chẳng biết gì cả... Tui có thể sánh vai cùng các vị vua, hay thua sạch cả thế giới này trong một ván bài... Tui có thể là vật hy sinh nơi chiến trận, rồi lại được tái sinh như một đứa trẻ của vận may... Tui có thể là kẻ hành hương, hay chỉ là một tên trộm tầm thường... Nhưng tui chỉ có một đức tin duy nhất, một niềm tin duy nhất thôi... Đó là tui vẫn yêu bà, vẫn muốn có bà. Dẫu cho vạn điều bí ẩn có dần hé lộ như những thiên hà trong tâm trí tui, dẫu cho sự vĩnh cửu vẫn còn đó những điều chưa nói... thì cho đến khi bà yêu tui.” - A Thousand Years của Sting. Theo tui, một trong những câu chuyện buồn và ám ảnh nhất thần thoại Hy Lạp chính là về Orion và Artemis. Artemis là một nữ thần kiêu hãnh, một thợ săn dũng mãnh và đầy lạnh lùng... nhưng bà ấy cũng có sức quyến rũ cực kỳ khó cưỡng. Vừa xinh đẹp, thanh lịch lại vừa bí ẩn. Ai mà chẳng muốn chạm vào gương mặt rạng rỡ ấy chứ? Và có lẽ chính sự bí ẩn đó đã khiến bà vô tình tước đi mạng sống của người đàn ông duy nhất yêu thương mình vô điều kiện... chính là Orion. Một Orion mạnh mẽ, hoang dại, người luôn khao khát chinh phục mọi thứ để rồi cuối cùng lại trở thành người được Artemis yêu thương nhất. Nhưng rồi, bi kịch ập đến khi Apollo thách thức em gái mình bắn một bóng đen dưới biển. Artemis đâu biết rằng Orion có khả năng đi trên mặt nước, nên bà đã không ngần ngại tung ra mũi tên định mệnh. Đêm đó, sóng dữ cuốn lấy thân xác Orion, và Artemis, trong nỗi hối hận muộn màng, đã đưa anh lên bầu trời. Giờ đây, anh là một chòm sao lấp lánh, còn mặt trăng là tôn giáo của anh, soi sáng con đường anh đi... Họ ở rất gần, nhưng mặt trăng và những vì sao thì chẳng bao giờ chạm được vào nhau. Câu chuyện này luôn làm tui thấy nhói lòng, và thật không ngờ, chai nước hoa này cũng vậy. Một cực phẩm thực sự! Nó giống như "nàng thơ của rừng xanh"... đầy bí ẩn, lãng mạn và có chút khói mờ ảo. Xịt em này lên, tui cứ như lạc vào giấc mơ về tình yêu của Artemis và Orion vậy: vừa mãnh liệt, nồng cháy, nhưng sau đó lại thật bình yên và dịu dàng. Nó không phải kiểu mùi hương vui tươi, nhẹ nhàng đâu, mà nó mang cả sự mất mát, những câu hỏi không lời đáp và cả sự bất định của cuộc đời. Một bản tình ca tuyệt đẹp dành cho một trong những mùi hương tuyệt mỹ nhất mà tui từng biết, và tui nghĩ là cả nam lẫn nữ đều sẽ mê em này thôi.