Trâm Trang Thị Khưu
Nhiều người cứ bảo mùi này giống thuốc xịt côn trùng. Lúc mới mua mình cũng thấy vậy luôn. Kiểu mùi trái cây mà nó cứ mỏng mỏng, nhân tạo, xong có cái độ sắc gắt kiểu gì ấy, không hẳn là mùi amoniac nhưng nó cứ giống mùi nước lau kính khó chịu cực. Thế là mình quăng luôn em nó vào góc tủ. Mãi đến đợt nắng nóng đỉnh điểm vừa rồi, mình mới lôi ra tìm mấy mùi để xịt cho đỡ ngốt. Lần đó mình lỡ tay xịt hơi quá tay, và bùm, cái nhiệt độ cực cao đó đã "nhảy cóc" qua cái lớp mở đầu mùi thuốc xịt côn trùng, để lộ ra một tầng hương giữa kiểu gỗ, gia vị và trái cây mà trước đây mình chưa hề biết tới. Cảm giác như kiểu mình đang bơi trong một đầm nước mặn đầy trái cây nhiệt đới, xung quanh là cả một khu rừng đang thở vậy. Mùi xạ hương cam chanh cứ bám chặt lấy da như kiểu bị ai đó hắt nguyên ly nước trái cây vào người ấy. Chắc chắn đây là cái mà Mark Buxton muốn hướng tới: cam chanh, xạ hương, gia vị, và một cái gì đó không hẳn là mùi rượu, cũng chẳng phải mùi nước biển. mình vẫn thấy cái độ gắt đó, nhưng trong cái nóng này thì nó không còn quá nồng nữa mà lại mang cảm giác cực kỳ sảng khoái thay vì gây khó chịu. Nói chung là, cảm ơn cái đợt nắng nóng này đã "cứu" em nó nha. À, và tất nhiên là cái chai cũng đẹp xỉu luôn. Màu xanh Tiffany kiểu siêu thực ấy. Chỉ cần nhìn thôi là đã thấy cảm giác như đang được đóng băng trong môi trường cực lạnh rồi.