Nhung Uyên Khánh Trương
Dalissime là chai nước hoa đầu tiên của tui. Hồi đó là năm 1995, tui mới 20 tuổi. Lúc ấy ở thành phố tui có triển lãm của Salvador Dali nên tui có đi xem. Tui kiểu bị choáng ngợp và mê mẩn luôn ấy. Không hiểu sao mà trong mấy sảnh bảo tàng lại có mùi hương dễ chịu đến thế. Vài ngày sau, tui thấy Dalissime trong một boutique, cái dáng chai nó thu hút tui cực kỳ vì lúc đó tui đang bị "bỏ bùa" bởi Dali. Rồi tui ngửi thử... và trời ơi, nó chính là mùi của những bức tranh, những nét vẽ, và hơn thế nữa, là mùi của cả những sự trừu tượng và viễn cảnh của Dali. Tui cũng chẳng giải thích nổi tại sao lại như vậy. Tui thấy nhiều người bảo Dalissime có mùi như giấy hay giấy ướt lúc về sau, nhưng mà hồi đó tui đi xem triển lãm vào tháng 6, không khí lúc ấy lại tràn ngập hương hoa linden, mơ, hồng với cả anh đào nữa - có khi là vì thế không chừng? Dù sao thì, Dalissime vẫn là mối tình đầu và là chai nước hoa đỉnh nhất đối với tui. Nó có sức mạnh dẫn dắt mình đi xuyên qua một mê cung, mà ở tận lõi sâu nhất lại ẩn chứa một sự khoái lạc cực độ. Khác hẳn với mấy loại nước hoa khác, dù là kiểu phân tầng hay xoay vòng gì đi nữa, Dalissime mang tính phá cách và siêu thực lắm. Với tui thì mấy cái nốt hương cụ thể chẳng quan trọng đâu, vì tui chỉ cảm nhận được như một cơn mưa cánh hoa hồng và vàng ròng rơi trên những chiếc bàn pha lê, bên trên là những lớp thạch đào, lê, chanh dây, siro lựu cực ngon và một ly kem vanilla khổng lồ. Tui chỉ muốn "ăn" luôn cả chai Dalissime này thôi - mọi người có nhớ đoạn kết phim "The Perfume" không?