Mình đang ráo riết tìm một mùi hương thay thế cho em Ma Griffe yêu dấu. Mua mấy chai vintage trên Ebay thì toàn gặp vấn đề chất lượng, mà hãng Carven ở Pháp thì lại không ship sang Mỹ, nên chẳng cách nào mua được bản mới. Mình có lên perfumista xem mấy gợi ý "mùi này làm mình nhớ đến..." để tìm "kẻ thế thân". Đọc note với review về Futur, mình thấy hy vọng lắm nên đã chốt ngay một mẫu thử.
Lúc mới xịt, Futur nồng mùi cỏ cắt còn ướt át, kiểu như có rắc thêm chút aftershave ấy. Mấy thứ xanh mướt này chưa đến mức thành phân bón đâu, nhưng cũng sắp rồi. Mình vốn mê làm vườn nên không ngại mùi đất hay cây cỏ phân hủy đâu, thậm chí còn thích nữa. Nhưng trong Futur có cái gì đó rất tối và sắc, kiểu như long não ấy, nó không hợp với hóa học cơ thể mình. Nó cứ bị chát chát thế nào ấy. Giữa đống cỏ cây đó có mấy mảng thực vật thân leo mọng nước, tạo thêm chiều sâu cho cái chất xanh chủ đạo, nhưng với mình thì Futur lên da hơi bị "phẳng".
Trên thẻ mẫu thử thì quảng cáo Futur là sự kết hợp đầy sức sống của cam bergamot, hoa cam neroli, hoa violet, nhài, ylang ylang... rồi kết thúc bằng vetiver, tuyết tùng và patchouli. Tiếc là mình chẳng cảm nhận được tí nào mấy cái đó cả, chỉ thấy một cú "vả" cực mạnh của mùi xanh chát chít. Điểm mình thích ở Ma Griffe là nốt cam chanh, tạo cảm giác tươi mát như nước chanh ở giai đoạn giữa và cuối. Ma Griffe cũng xanh lắm, thậm chí có cả những nốt hương khá nặng đô như asafoetida và rêu sồi, mở đầu có thể hơi gắt. Nhưng chỉ cần đợi vài phút, Ma Griffe sẽ dịu lại, trở thành một mùi hương xanh tươi, thanh khiết, có chút phấn nhẹ. Còn Futur thì cái chất xanh đó cứ lì lợm suốt nửa tiếng rồi biến mất tiêu.
Dù không hợp, nhưng mình vẫn thấy Futur được chế tác cực kỳ nghệ thuật, giống như các dòng khác của nhà Piguet như Fracas hay Visa vậy. Nếu ví Ma Griffe là những bông hoa chanh vừa mới được cắt tỉa gọn gàng, thì Futur giống như một khu rừng rậm rạp mà bạn phải dùng dao rựa để phát quang vậy. Những dây leo cứ như đang chống trả lại, tiết ra thứ chất lỏng xanh mướt khi bị chém vào. Trước khi tan hết, mình thấy thoang thoảng nốt tuyết tùng tươi, giúp làm sáng lên cái màn sương xanh mờ ảo đó. Ngoài nốt này ra, thì Futur lên da mình cực kỳ tuyến tính, kiểu như một nốt nhạc kéo dài dồn dập trên kèn tuba vậy.
Mình đã thử lại lần nữa sau một tiếng. Lần này, khi nhắm mắt lại, mình thấy cả một bầu không khí rừng rậm u tối. Cảm giác như một cảnh phim giữa đầm lầy nóng ẩm, cây cối rậm rạp và ẩm ướt. Nghe thì có vẻ tiêu cực, nhưng thực ra đó là lời khen cho Futur: Một mùi hương xanh cực kỳ, cực kỳ mãnh liệt.