Mình biết nhiều người sẽ ghét mấy kiểu review dài dòng, kiểu cứ ngồi tả về những vùng đất xa xôi hay những ký ức mơ hồ do mùi hương gợi lên. Thường thì mọi người chỉ muốn một đoạn ngắn gọn về nốt hương, độ tỏa, độ lưu hương rồi thôi đúng không? Nhưng chai nước hoa này nó lạ lùng và cuốn hút đến mức mình có cả tá thứ để nói về nó.
Nếu bạn là kiểu người thích review nhanh, gọn, lẹ, đi thẳng vào vấn đề thì có lẽ nên dừng đọc ở đây thôi. Vì đây là dòng Unforgettable của Revlon – một cái tên đã bị lãng quên và cũng đã bị khai tử từ lâu rồi. Review này chắc cũng chỉ nằm lăn lóc đâu đó trong mấy trang web bị bỏ ngỏ thôi.
Hồi trước mình có dùng bản EDT, nó nồng và gắt đến mức mình phải đem tặng luôn. Sau đó mình tìm mua bản "Cologne" (EDC) thì lại thấy nhớ mùi này. Nhưng nói thật, bản EDC này mình chỉ dám xịt khi biết chắc là mình sắp đi tắm thôi. Nghe hơi kỳ nhỉ? Đây là một trong số ít mùi hương mình cực kỳ thích, nhưng lại không muốn xịt cả ngày, càng không dám xịt lên vùng cổ vì mấy nốt hương gia vị đó quá mạnh, làm mình cứ ngỡ như mình lại trở về năm 7 tuổi vậy.
Unforgettable là chai nước hoa kỳ lạ nhất mà mình từng ngửi. Không phải là nó dở hay làm không tới, mà là nó... dị. Cái mùi "hổ phách" mà người ta hay nói ấy, với mình nó giống như kiểu kẹo Red Hot trộn với mùi thuốc súng vậy. Hồi nhỏ, tụi mình không ăn chocolate mà toàn ăn kẹo thôi. Nào là Jolly Ranchers, PopRocks, rồi mấy loại kẹo dẻo các thứ... Và có cả mấy cái pháo nổ tí hon nữa. Kỳ lạ là mình lại nhớ cái mùi pháo nổ đó nhất, hơn cả kẹo. Cái cảm giác ném mấy viên giấy nhỏ xíu chứa thuốc súng xuống đất rồi nghe tiếng "tách" một cái, vừa gây chú ý mà vừa thấy thỏa mãn kiểu gì ấy.
Nếu không thích kẹo thì có thể ăn chocolate, nhưng với mấy đứa trẻ con túi tiền có hạn như mình hồi đó, thì kẹo cứng là chân ái vì nó ăn được lâu hơn. Và quan trọng nhất là, hồi đó mình phải tự đi bộ một quãng khá xa để ra hiệu thuốc mua kẹo. Cái sự tự do của những đứa trẻ những năm 80 đó thực sự đã hình thành nên niềm đam mê đi bộ và khám phá của mình sau này.
Quay lại với cái mùi hương kỳ quặc này. Unforgettable không chỉ là kẹo, mà nó là kiểu kẹo Red Hot được đặt dưới ánh đèn, hòa quyện với mùi kẹo cao su và cả mùi giấy mới nữa. Giống như kiểu bạn đang ở trong một tiệm thuốc cũ, khu vực bán kẹo nằm ngay cạnh khu bán đồ dùng học tập vậy. Một hộp kẹo Red Hot mở sẵn, một ít kẹo cao su, và đâu đó là mùi của một cuốn sổ tay hay cây bút mới cho ngày đầu tiên đi học. Đó là tất cả những gì mình ngửi thấy suốt nhiều giờ liền. Nó không phải hổ phách thuần túy, nó là kẹo Red Hot và mùi giấy.
Nói vậy không có nghĩa là mình không thích nó. Nó có sự ấm áp của quế, hổ phách, gỗ, và cả hoa diên vĩ (ít hơn ở bản EDC). Nhưng mà, cách nó tỏa hương thì đúng là như tiếng còi cứu hỏa vậy, cực kỳ nồng! Hôm nay mình thử lại, xịt một phát lên tay và xịt kiểu lướt nhẹ (walk-through mist) ở tay kia. Cách xịt lướt nhẹ thì ổn hơn, nó ra mùi hổ phách, hoa và gỗ dịu dàng hơn. Còn nếu xịt trực tiếp thì đúng là một sự bùng nổ của kẹo ngọt, hổ phách và hoa cỏ nồng nàn.
Thật sự mình đã thử cả triệu lần rồi mà vẫn không biết diễn tả sao cho đúng hoàn toàn. Nó không giống bất kỳ mùi hương nào mình từng dùng, nhưng những ký ức nó mang lại thì cực kỳ sống động. Đó là những chuyến đi bộ một mình đầy cô đơn nhưng cũng đầy thú vị để tìm kiếm những "kho báu" rẻ tiền như kẹo hay pháo nổ. Một kỷ niệm vừa ngọt ngào vừa đượm buồn, nhưng với mình bây giờ, mình thấy biết ơn vì những trải nghiệm đó.