Lily Thị Quyên
Hồi năm 91, tui có bà bạn làm ở quầy Lancôme. Mỗi lần bả cần gì là lại nhờ tui ghé lấy giúp. Có lần bả tặng tui cái set quà có chai Tresor mini mà tui chả thích nổi. Mùi nó cứ kiểu cay nồng, bụi bặm với mùi đất đất sao ấy. Thấy nó cũng đỡ hơn cái Aromatics Elixir hay có trong mấy set quà của Clinique hồi đó, chắc tui may mắn vì không theo cái trend đó. Hồi đó tui hay xịt Amerige, Tendre Poison, Escape với Bob Mackie. Thấy mùi này được tung hô dữ quá, nên giờ lớn rồi, gu cũng khác, tui quyết định mua chai 50ml về thử lại xem có "cảm" nổi không. Kết quả là... vẫn y như cũ. 20 phút đầu đúng là thảm họa với mũi tui, xong còn bị hắt xì liên tục 3 phút nữa chứ. Cảm giác y hệt như bước vào một căn phòng cũ kỹ, đầy bụi bặm mà lại còn bị xịt nước hoa từ đời tám hoánh nào rồi, mùi nó cứ bị cũ kỹ, bí bách kiểu gì ấy. Đợi đến lúc mùi dịu xuống thì cũng tạm chấp nhận được một chút. Nó là một sự pha trộn phức tạp của nhiều nốt hương, nhưng theo ý tui thì chúng chẳng ăn nhập gì với nhau cả. tui cực kỳ mê mấy mùi hương thập niên 90 và biết là em này có lượng fan đông đảo, nhưng riêng với tui thì chưa bao giờ và sẽ không bao giờ hợp. Có điều, tui lại khá là thích mấy dòng flanker của em này!

































