Logan Trúc
Hồi tui còn là thiếu niên vào đầu những năm 90, ba mẹ tui có một tiệm tạp hóa. Hồi đó, cứ đi học về là tui lại chạy ngay về nhà để lật mấy cuốn tạp chí thời trang bán ở tiệm, chỉ để ngửi mấy cái mẫu nước hoa được xịt sẵn trên trang giấy. Mấy cái quảng cáo có Cindy Crawford xuất hiện khắp nơi, từ TV, tạp chí cho đến trên xe buýt luôn. Tui vẫn nhớ cái cảm giác bị thu hút bởi mùi hương đó như thế nào. Đến lúc thực sự được ngửi nó trên trang giấy, tui kiểu bị "choáng" luôn vì sự kết hợp quá đỉnh. Nó có cái mùi vừa lạnh buốt như băng, vừa có chút khói lửa rực cháy, nhưng lại đi kèm với một sự mượt mà, béo ngậy. Mỗi lần ngửi là tui lại thấy khó tả, kiểu không biết nên hình dung nó như thế nào vì nó là sự giao thoa giữa nóng và lạnh. Chính vì vậy mà xịt em này quanh năm đều ổn. Dù hồi đó tui chỉ mới quẹt thử lên cổ tay bằng tờ giấy chứ chưa được xịt trực tiếp, nhưng tui vẫn nhớ là độ lưu hương của nó cực kỳ tốt. Cái nốt hương nhang trong này phải gọi là cực phẩm luôn, không hề bị kiểu mùi nhà thờ đâu, mà là kiểu mùi khói lửa ngọt ngào ấy. Tui chắc là em này đã được chỉnh sửa công thức cả trăm lần rồi, nhưng so với giá lúc mới ra mắt thì giờ mua chai này rẻ hơn nhiều. Chắc chắn tui phải sắm ngay một chai mới được.