Ngọc Hạnh Lại
Haiz. Mình đã rất muốn yêu nó, nhưng không. Phải công nhận là nó đi trước thời đại thật, nhưng vẫn không ổn. Mùi hương dành cho nữ từ năm 1973 này mà nghe cứ như nước hoa nam của những năm 1985 vậy. Mùi rêu, cay nồng và hăng hắc, thoang thoảng cả mùi keo xịt tóc, khiến mình cảm giác như đang hóa thân thành một nhân vật trong phim – kiểu một người lao động chăm chỉ đang cố ăn diện để đi hẹn hò sau cả ngày lái máy xúc màu vàng, trong khi xung quanh là những gã mặc vest thắt cà vạt đang bàn chuyện thao túng chứng khoán và dùng cocaine. Gu của mình thiên về kiểu bia nội địa cơ, mà phải uống bằng chai chứ không phải bằng lon, vì mình được dạy dỗ tử tế mà. Mùi hương này chắc chắn có chỗ đứng riêng, chỉ là không phải trên da mình thôi.