Khuê Kim Nghiêm
Tui thấy Josephine lúc mới xịt lên có cảm giác hơi bụi, cái nốt galbanum làm nó mang đậm chất cổ điển kiểu vintage, kiểu vừa lạnh vừa sang ấy. Rồi nhanh chóng nó chuyển sang tông hoa phấn cực kỳ rõ rệt, nổi bật là hoa thanh cúc, lá violet với rất nhiều diên vĩ (mà tui thì là fan cứng của diên vĩ luôn!). Cái sự lạnh lẽo ban đầu dần trở nên ấm áp hơn theo kiểu hơi hướng phương Đông một chút – nhờ có hổ phách và một chút gỗ đàn hương làm nền, giúp mùi hương này quyện vào da thịt chứ không chỉ đơn thuần là kiểu hoa tươi cắt cành đâu. Hoa nhài và ngọc lan tây chính là thứ tạo nên sự mềm mại và ngọt ngào nhẹ nhàng. Nó không hề ngọt lịm, nhưng cũng chẳng hề khô khan chút nào. Nếu ai không rành về nước hoa thì có khi chỉ thấy nó giống mùi phấn em bé hơi ngọt một xíu, cộng thêm chút hương hoa thôi. Hồi trước tui chẳng mặn mà gì với mấy dòng có violet, thanh cúc hay cái sự ngọt ngào của ngọc lan tây cả. Giờ thì vẫn chưa mê thanh cúc hay galbanum lắm đâu, nhưng mà đang tập làm quen dần... Năm nay tui 31 tuổi rồi, và cũng chơi nước hoa được tầm 12 năm, nên đôi khi gu mình cũng thay đổi theo sự trưởng thành. Đôi khi chỉ cần mình nhận biết được các nốt hương và nhóm hương rõ hơn là thấy việc thử mùi thú vị hơn hẳn. Hồi xưa tui từng gạt phăng em này vì nghĩ không hợp, nhưng giờ có khi tui lại xịt em nó đi chơi mất. Đôi khi tui chỉ đơn giản là thích cái cảm giác dễ chịu từ một mùi hương phấn hoa thật sự chất lượng. Nếu bạn nào muốn tám chuyện về mùi phấn thì cứ nhắn tui nha! Josephine đáng yêu lắm, rất đáng để thử đó.