Bao nhiêu review, bao nhiêu lời "chê" với mấy cái mô tả đầy gây tò mò của mấy bà perfumista cũng không làm mình đứng ngoài cuộc được, chủ yếu là vì dạo gần đây mình vừa tìm được một phong cách mới từ nhà Paco Rabanne mà mình sẽ gắn bó cực kỳ lâu luôn.
Vào thẳng vấn đề luôn nhé, nếu bạn là fan của dòng gourmand hay vanilla thì nhất định phải thử! Em này không hề nhàm chán hay tầm thường đâu. Mình bị ấn tượng đến mức không giấu nổi, thậm chí còn đang tính nghiêm túc chuyện mua thêm một chai 30 ml nữa đây. Ủa, là mình đó? Cái người mà trước đây cực ghét dòng Olympea nói chung, chắc là do ấn tượng với người từng dùng nó thôi. Mà ông Loc Donc - người tạo ra em này - đúng là một nhà sáng tạo cực kỳ hiện đại. Không chỉ làm nên Olympea của nhà này mà còn đứng sau cả Euphoria-CK, Acqua di Gioia-Armani, hay Manifesto-YSL (kiểu như bậc thầy vanilla ấy nhỉ?!).
Để mình tả cho nghe cái cảm giác mà mình tưởng tượng nhé: nó giống như một chiếc bánh vanilla vừa mới ra lò, bên trong có nhân mận và caramel bơ mặn mặn vậy. Cảm giác này làm mình liên tưởng đến Viva La Juicy Gold Couture nhưng nhẹ nhàng hơn một chút và ít mùi hoa trắng hơn nhiều. Thỉnh thoảng, mình lại bắt gặp cái nốt hương "nắng" làm mình nhớ đến những viên sỏi trắng trên bãi biển nóng bỏng, hay những con sóng vỗ vào ghềnh đá tung lên những hạt nước "mặn" mà bạn có thể cảm nhận rõ qua từng hơi thở, ở đây họ gọi đó là nốt hương cát ở tầng hương cuối. Cái hiệu ứng lạ lùng (mà với mình là độc bản) này kéo dài được vài tiếng. Sau đó, mùi bánh sẽ chiếm ưu thế và làm dịu lại mùi hương.
Mình không gọi Olympea Legend là nước hoa hương nước hay hương trái cây, dù đó là ý đồ của nó. Mình vốn không tin vào việc phải xịt nước hoa theo mùa, nhưng em này thì 100% là dành cho mùa hè. Một mùi vanilla không quá tầm thường cũng không quá ngọt để dùng trong thời tiết nóng. Nó giống như mùi kem chống nắng còn sót lại trên da sau khi tắm nắng vậy. Còn về mấy lời chê, ừ thì mình hiểu. Độ lưu hương rất tốt, cực kỳ quyến rũ. Độ tỏa hương thì không phải xuất sắc nhất, nhưng trong vài giờ đầu thì ai cũng sẽ ngửi thấy bạn, ý mình là tất cả mọi người luôn ấy. Có thể bạn sẽ sợ người ta nghĩ mình dùng mùi gì đó quá nhân tạo hay ngọt lịm, nhưng khi họ ngửi thấy thì thực sự là cực phẩm. Đừng quên là nhà này chỉ hướng đến những cá tính mạnh thôi. Chúng ta đang nói về một "Nữ thần" mà, đúng không?
Chốt lại thì, mình thực sự muốn dành nhiều sự chú ý hơn cho em nó, nhưng điều khiến mình chưa muốn thêm vào bộ sưu tập là vì cảm thấy em này hơi thiếu cá tính riêng một chút. Dù vậy, phải thừa nhận đây là một kiệt tác và đã lâu lắm rồi mình mới lại thấy ấn tượng với một mùi hương mới như thế. Gợi ý cuối cùng nè: hãy tưởng tượng đến mùi vanilla của Poison Girl EDP nhà Dior, cái kiểu mà lưu trên da ít nhất 10 tiếng sau khi xịt ấy. Paco Rabanne, mình cực kỳ ưng nhé!