Mùi này "cháy" thực sự luôn á. Tui được tặng cái sample này kèm theo một đơn hàng decant trên eBay. Lúc đầu cũng hơi hoang mang vì cái sample chỉ có 1/4 chai thôi, nên tui cứ ngỡ là do mùi này đỉnh quá nên người ta mới tặng kèm kiểu "thử đi, thơm lắm" ấy. Nói chung là tui cũng chẳng kỳ vọng gì nhiều, vì tự nhiên thấy cái brand Proenza Schouler này nó cứ bị mờ nhạt sao đó, kiểu tui quên mất họ từng là một nhà thiết kế cực kỳ quan trọng luôn. Nàng mẫu Arizona Muse của brand cũng nghe cứ như một ký ức xa vời lắm rồi. Năm 2020 đã làm đảo lộn nhiều thứ với tui, bao gồm cả ký ức về brand này và các đại sứ của họ. Nói chung là trước khi đi sâu vào chi tiết, tui chỉ muốn nói là tui chẳng có ấn tượng hay kỳ vọng gì về em này cả.
Vừa xịt phát là thấy ngay một cú "vả" ngọt lịm, mọng nước kiểu kẹo Double Bubble. Lúc xịt lên giấy thử, tui kiểu: "Ồ, cái mùi kẹo cao su này giống Tom Ford Champaca Absolute nè", rồi thấy cũng hơi giống cả Oud Satin Mood của MFK nữa. Mà nói nghe nè, mùi này không hề một màu đâu, với lại tui nghĩ là do độ pH của da nữa. Mùi trên giấy với mùi lên da tui nó khác hoàn toàn luôn. Bởi vậy tui mới hiểu sao có người lại ghét nó, bảo là mùi kinh khủng; cái này không dành cho tất cả mọi người đâu! Thậm chí tui còn chưa chắc là nó có hợp với tui không nữa! Do da tui, nhiệt độ, thời tiết hay thậm chí là việc vừa tắm xong hay chưa cũng làm mùi nó biến đổi dữ lắm. Tui vẫn đang cố phân tích kỹ các nốt hương vì nó hơi rối và phức tạp, nhưng mà tui vẫn thấy thích cái cách nó biến chuyển.
Nếu mấy bà đang mong chờ một mùi kiểu khoáng chất, thảo mộc hay gỗ, kiểu vibe sa mạc Arizona với xương rồng hay mấy con thú hoang dã, thì chắc là sẽ thất vọng lắm đó. Mùi này thiên hướng gourmand quá mức nếu mấy bà cứ kỳ vọng vào cái vibe sa mạc Sonoran thay vì hướng về nàng mẫu Arizona Muse. Mấy nốt hương solar thì thiên về hoa cỏ sang chảnh; mũi tui cảm nhận rõ mùi hoa diên vĩ với chút gì đó giống rễ cây hồi – cái thứ mà tui đoán là tạo nên cái vị kẹo cao su đặc trưng đó.
Nhưng mà tui phải nói thật là tui không thích cái lúc nó lắng xuống chút nào. Sau khi cái "cơn bão" hoa diên vĩ qua đi, mùi hương bắt đầu trở nên hỗn loạn. Mấy nốt hương còn sót lại cảm giác bị nhân tạo và rẻ tiền quá. Trên giấy thì sự kết hợp của các nốt hoa vẫn ổn, nhưng lên da tui thì nó tan rã thành một cái gì đó... rất khác. Không hẳn là tệ, nhưng nó cứ kỳ kỳ, lạ lùng theo kiểu tui không diễn tả nổi.
Tóm lại là: Tưởng tượng như bà đang nhai kẹo Double Bubble mà vẫn còn dính cả cái vỏ giấy ấy.