Tui bất ngờ ghê luôn, sao lại không có review nào về cái siêu phẩm kinh điển, bất chấp thời gian này nhỉ? Tui nhớ hồi nhỏ lớn lên cùng đủ loại công thức của Prophecy... Lúc đó tui mới 5, 6 tuổi thôi, được ông cố - một người hơn 100 tuổi mà vẫn cực kỳ khỏe mạnh và minh mẫn - tặng cho một chai đầy. Với tui, đây chính là chuẩn mực của một quý bà: có aldehyde, xạ hương rồi hoa cỏ đủ cả. Thú thật là hồi đó tui mê lắm, và đến tận bây giờ vẫn vậy. Prophecy luôn biết cách đưa tui ngược dòng thời gian hoặc bay đến những tương lai không tưởng. Có đợt mẹ tui giấu nó đi vì bảo không hợp với con gái lứa tuổi tui, nhưng đến năm 10 tuổi là tui đã xịt cả Coco Opium của Dior với Giorgio Beverly Hills rồi, chắc là để "trả đũa" mẹ cũng nên! Tui thừa nhận là mấy cái mùi aldehyde quá nặng, nhất là đi kèm hoa trắng đậm, hay làm tui bị nhức đầu, chắc đó là lý do mẹ giấu tui, nhưng tui vẫn cứ lén xịt thôi. Hồi đó đi đâu cũng thấy mùi này trong nhà vệ sinh, Prophecy không phải kiểu nước hoa xa xỉ gì đâu, nó là một món đồ cơ bản, kiểu như xịt để đi làm việc linh tinh hàng ngày ấy.
Nói về mùi hương thì nó là một "năng lượng bùng nổ" với aldehyde sáng và sắc sảo, trộn với xạ hương, hoa cỏ và nền hổ phách kem nhẹ. Nó như một bản nhạc vậy, một mùi hương hạnh phúc, rực rỡ, tươi mới và đầy sức sống. Rất Pháp, rất phức hợp, kiểu mùi "vàng" rực rỡ và tỏa hương cực mạnh. Mà cái vòi xịt của nó cũng kỳ lắm, xịt một phát là nó cứ xịt mãi không dừng, kiểu xịt xong vẫn nghe tiếng "xịt xịt" ma mị làm mình cứ thế mà xịt tiếp. Có khi tui còn xịt cả vào phòng như xịt phòng luôn, nếu không cẩn thận là bị nhức đầu nhẹ ngay. Tui yêu nó, dù biết nó không phải là mùi tốt nhất cho tui, nhất là lúc hương cuối... nhưng tui vẫn yêu. À, tui vừa vào nhà vệ sinh và tìm thấy một chai đang giấu, nhưng là công thức mới. Tui xịt thử thì thấy nó cực kỳ phấn, kiểu aldehyde nồng mùi phấn giống Chanel No.5 nhưng có thêm hương nhài len lỏi vào... cảm giác hơi giống Alfred Sung, Nina Ricci, rồi là một sự pha trộn giữa Fidji của Guerlain, Madame Rochas, Hermes, Caron, Carven, Jean Patou, rồi cả Amouage Gold, Lanvin, Gucci No.3, Shiseido... và hàng tá mùi retro powdery khác nữa. Giờ tui mới hiểu tại sao tui lại mê đống nước hoa đó, vì hình như chúng đều có "hơi thở" của Prophecy - mối tình đầu gây nhức đầu nhưng vẫn không thể ngừng yêu của tui!
Cái chai tui đang cầm là loại có nắp nhựa đen, và nói thật là trong 30 năm biết đến mùi hương này, đây là bản tui thấy tệ nhất. Tui vẫn thích mấy bản cũ nắp trắng như trên ảnh của perfumista hơn. Dù sao thì đây vẫn là một mùi hương khẳng định bản thân, kiểu sạch sẽ, nâng tầm tâm trạng, có người sẽ gọi là phong cách cổ điển, nhưng với mũi tui, đây mới đúng là mùi của một chai nước hoa thực thụ. Nó thiên về hướng vintage, hoa trắng và xạ hương. Một huyền thoại ở các cửa hàng mỹ phẩm... nó là sự kết tinh của hàng trăm mùi hương, đại diện cho sự nữ tính, sức mạnh và vẻ đẹp lộng lẫy, đầy tự tin. Nó đứng vững trước thử thách của thời gian là có lý do cả, vì nó thực sự là một mùi hương tuyệt đẹp. Chấm hết!