Ruby Gia Ngô
Phải thú thật là lúc đầu mình hơi lo và e dè với nốt hoa heliotrope và linh lan. Thường thì mấy nốt hoa này lên da mình không được đẹp lắm, hay bị ra mùi kiểu bọt biển (theo kiểu không thơm ấy...), nhưng mà lạ là mình lại dùng được em này! Không hề bị biến mùi hay gì hết, thích cực! Xịt phát đầu tiên là thấy ngay cái vibe cam bergamot với chanh (dù trong note không có, nhưng cảm giác nó cứ thế ấy, giống mùi nước hoa Bergamot & Amber của chồng mình lúc mới xịt). Bản EDT này là một mùi iris cực ổn - kiểu xà phòng, mướt mướt, thơm ngậy như kem luôn, ngon xỉu! Nhưng với mình thì nó không có độ phấn mịn màng như bản Parfum. Bản EDT có độ kem, đúng rồi, nhưng lại thiếu độ phấn. Nếu bạn chỉ thích cái cảm giác tươi mát của nốt hương đầu bản EDP và muốn giữ mãi cái vibe đó suốt cả ngày thì chắc chắn sẽ mê em này. Còn cái sự chuyển mình tuyệt vời sang mùi khói - phấn - trầm hương thì chỉ có ở bản Eau de Parfum 2007 nguyên bản thôi. Thú thật là mình cứ thèm cái chất khói - phấn của bản EDP ấy, lẽ ra họ nên giữ cái đó trong công thức EDT để làm điểm tựa, chứ không là mùi hương cứ như kiểu "bay bổng" quá. Nếu nói về cảm giác thì Prada Infusion D'Iris EDT kiểu "nhẹ nhàng như mùa xuân, iris pha chút citrus", rồi khô lại thành "không khí mùa xuân mướt mướt như xà phòng kem", và nói thật là mình thấy nó thơm trên da mình lắm, dù có vẻ hơi sắc quá so với chemistry của mình. Còn bản EDP gốc thì lại kiểu "ấm áp, mềm mại, như đang mặc một chiếc áo len cashmere sang chảnh trong rừng và nhâm nhi bánh bơ" vậy. Mà nói chung, dòng Infusion D'Iris này thiên về kiểu mùi "hào quang" (aura), thoang thoảng sát da, không quá ngọt, không quá nữ tính, mà cảm giác như nó là một phần con người mình luôn ấy. **CẬP NHẬT** Mình đã thử mix Prada Infusion D'Iris EDT với Chanel No. 19 Poudre và kết quả là: một mùi Iris kem mướt đi kèm với một luồng phấn đất cực đỉnh. Đang hạnh phúc lắm đây!!! Giờ thì mình đi mua bản EDP đây... Mình vẫn không thể nào quên được cái mùi gỗ - bơ - bánh ngọt - phấn mịn của bản EDP 2007. Từ hồi hết chai đó là mình cứ mơ về nó suốt... Nhớ cái hồi đi làm, cứ lén lút ngửi cổ tay mình như bị nghiện ấy, lúc không có ai nhìn... Haiz. Hẹn gặp lại nhé, EDP!