Duyên Lan Quách
Mình từng viết một bài review khá khen cho bản Infusion d'Iris EDP nguyên bản rồi (mình thích bản EDP này hơn bản EDT thiên hoa cỏ/ít khói hơn, hay bản L'Eau d'Iris kiểu hoa cỏ pha chút bạc hà). Dù rất ngưỡng mộ bản EDP nhưng cảm giác nó hơi bị "cứng" và nghiêm nghị quá, khiến mình thấy không thoải mái khi xịt, nên mình đã đổi sang bản khác. Infusion d'Iris Absolue là một bản flanker được làm rất chỉn chu; nó không quá khác biệt đến mức không xứng đáng mang cùng cái tên, nhưng cũng không quá giống bản cũ đến mức trở nên thừa thãi. Hai mùi có chung vài nét cơ bản nhưng thực sự là hai chai nước hoa hoàn toàn khác nhau. Lúc mới xịt, mình thấy nó gợi nhớ đến bản EDP đầu tiên nhờ nốt hoa cam và hoa cam đắng tươi sáng mà cả hai cùng có, nhưng ở đây lại không thấy chút cam chanh nào cả. Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên, mình đã nhận ra Absolue sẽ là một mùi hương ấm áp hơn. Cả hai đều có tông phấn, nhưng nếu bản gốc thiên về hướng gỗ và khói thì Absolue lại không hề có những nét đó. Thay vào đó, mình cảm nhận được một nốt hoa diên vĩ ngọt ngào, ấm áp, có chút bùi bùi và mượt như bơ vậy. Mình sẽ mô tả nó như một phiên bản mềm mại hơn, ít cay nồng hơn và mang hơi thở hiện đại hơn của L'Heure Bleue. Mùi này bám khá sát da và có vẻ lưu hương kém hơn bản gốc, hoặc có thể là do mình có cảm giác vậy vì sau một thời gian nó dễ bị nhầm thành mùi da thịt, điều mà bản EDP đầu tiên không gặp phải. Sự chuyển tầng hương ở đây cũng không rõ rệt bằng, các nốt hương có vẻ hòa quyện và mờ ảo hơn, tạo nên một tổng thể cô đọng hơn. Mình hiểu tại sao những ai đang dùng Infusion d'Iris EDP có thể sẽ thấy thất vọng, nhưng nếu bản gốc là hình ảnh một người phụ nữ trí thức, nghiêm túc và có phần xa cách nơi công sở, thì Absolue chính là người phụ nữ ấy khi đã buông lơi mái tóc và tận hưởng sự thư thái tại nhà. Theo mình thì em này rất đáng để thử nhé.