Kevin La
Miss Balmain bản vintage 1967 này á, nó kiểu như Oh! De London hay Y của YSL nhưng chi tiết hơn nhiều, và có một lời cảnh báo luôn: chỉ dành cho những người phụ nữ bản lĩnh thôi. Nó giống như một khu vườn xanh mướt, nơi những tâm hồn yêu hoa tụ tập để hít hà hương thơm đến mức "phê" luôn ấy. Thật ra những năm 60 không quá đột phá về nước hoa như thập niên 70, nhiều mùi vẫn mang hơi hướng của những năm 30, 40 hay 50 với gỗ mạnh, hoa nồng và da thuộc. Con này hoàn toàn có thể đứng chung hàng ngũ với Fracas, Bandit hay Miss Dior. Mở đầu là sự xuất hiện đầy quyền lực của aldehyde, kiểu cổ điển như Chanel No. 5 hay No. 22 vậy, hòa quyện cùng chút chanh tươi mát. Ngay sau đó là hoa dành dành tỏa hương cực mạnh, đi kèm với các nốt xanh của lá linh lan và bụi hoa trắng, rồi cả nhài, cẩm chướng và thủy tiên nữa. Nhưng đừng tưởng nó chỉ là mùi hoa đơn thuần nha, vì còn có cả sự cay nồng của ngò rí, cỏ vetiver, rễ diên vĩ và chút khói từ hoắc hương. Mùi này bám cực lâu, lúc về cuối là gỗ, sồi và rêu sồi, thêm cả da thuộc và xạ hương. Tui thấy nó như hai mùi hương trong một vậy: ban ngày là kiểu hoa cỏ trái cây, thanh mát như trà thảo mộc; còn ban đêm thì lại là một "bộ cánh" da thuộc cực mạnh. Kiểu như ban ngày thì dạo vườn, còn ban đêm là "lên đồ" đi quẩy luôn, LOL. Phải nói thật là không gì mang lại cảm xúc mạnh mẽ cho khứu giác của tui bằng nước hoa vintage. Tui cũng có xịt thử bản reformulation rồi, cũng ổn, không hẳn là bản sao nhưng cũng không tệ. Họ chỉ thêm một chút tonka (mùi giống vanilla nhưng nhẹ hơn) và chút dừa thôi. Bản gốc thì đúng chất một người phụ nữ quyết đoán. Dù đôi khi tui cảm thấy nó có chút khiêm nhường, ít người dùng nhưng nó lại có sức ảnh hưởng cực lớn, kiểu như truyền cảm hứng cho các dòng như Ivoire de Balmain hay Aliage của Estee Lauder vậy. Đây đúng là một sự tri ân dành cho kỷ nguyên vàng của dòng aldehyde floral chypre, đỉnh thực sự. Tui mê cả bản vintage lẫn bản mới luôn.