Tâm Thuỳ Triệu
Mở đầu cực kỳ ngọt lịm kiểu siro luôn. Tui thấy rõ mùi lê, siro với đường. Nó ngọt quá mức chịu đựng đối với tui. Bình thường tui cũng mê mấy mùi ngọt lắm, nhưng cái này thì thật sự là quá đà. Cái nốt chocolate cũng chẳng ra sao cả. Tui vốn thích chocolate trong nước hoa, kiểu nó có thể tạo nên điểm nhấn rất thú vị ấy. Nhưng cái mùi chocolate ở đây nó cứ kiểu rẻ tiền, khó chịu sao đó. Mọi người cứ tưởng tượng hồi nhỏ vào dịp lễ Phục sinh, có mấy người bạn của ba mẹ kiểu như nước đến chân mới nhảy, mua đại mấy cái trứng chocolate không nhãn mác, loại rẻ tiền nhất còn sót lại trên kệ ấy? Cái mùi chocolate ở đây y hệt như vậy luôn. Nói chung là chỉ có bấy nhiêu thôi - siro trái cây với chocolate rẻ tiền. Nếu được chăm chút kỹ hơn thì có lẽ nó đã là một chai nước hoa tuyệt vời rồi, nhưng hiện tại thì nó giống như một ví dụ điển hình cho vấn đề của ngành nước hoa ngày nay: làm cực nhanh, cực rẻ để đánh vào số đông. Chắc là mấy ông ban giám đốc ngồi lại rồi bảo: "Biết Black Orchid hốt bạc không? Làm mùi chocolate đi để mình cũng kiếm chác tí". Xong rồi họ cứ bắt chỉnh sửa công thức đi chỉnh sửa lại cho đến khi nó mất sạch cái chất thú vị ban đầu. Đáng lẽ nó đã có thể rất tuyệt, nhưng tiếc là không. À, mà tui cũng chẳng hiểu sao người ta lại gọi đây là nhóm hương Oriental nữa, vì chả thấy có chút gì liên quan cả.