Mới ngửi lần đầu thôi mà mình đã thở phào một cái, cảm giác như tiếng thở đó vang vọng khắp cả nhà luôn ấy. Nhớ hồi đầu những năm 90, cái thời mà Bath and Body Works đang cực kỳ hot, những mùi hương biểu tượng của họ vẫn còn là những món đồ mới mẻ được chế tác rất kỹ. Họ có ra mắt dòng Vanilla Delights với mấy chai nước hoa bằng nhôm xước để tôn lên vẻ mộc mạc, kiểu "Heartland" ấy, và có đủ loại mùi vanilla luôn. Nào là Vanilla Musk, Vanilla Sherbet, Vanilla Mocha, Vanilla Berry, rồi cả Vanilla Bean nữa. Hình như còn có cả Vanilla Tobacco nhưng mình tìm mãi trên mạng cũng chẳng thấy đâu, chỉ thấy mỗi Vanilla Sherbet với Vanilla Musk thôi. Mọi thứ khác về dòng này cứ như bị xóa sạch khỏi ký ức vậy. Nói thật là hồi Giáng sinh năm 1994, mình đã được tặng cả bộ luôn, thậm chí sau này còn truyền lại được cho con gái mình nữa. Lúc đó đâu có ngờ mình đang cầm trên tay cả một món đồ sưu tầm quý giá! Dù vẫn rất trân trọng những kỷ niệm đó, nhưng mình cũng phải thẳng thắn giải thích tại sao cái mùi Vanilla Sherbet kia vẫn còn được bán đến tận bây giờ. Nó chẳng ngon lành gì đâu. Ai mà ngờ được cái sự kết hợp giữa kiwi, lê với vanilla lại không thể thành công cơ chứ?!
Biết là mình hơi lan man rồi, vì các bạn đọc cái này là để tìm hiểu về Fresh Cream Soft Suede chứ không phải để nghe một người phụ nữ lớn tuổi luyên thuyên. Nhưng hãy để mình kết nối các dữ kiện lại để xem tại sao tiếng thở dài lúc nãy lại mang tính dự báo đến thế nhé. Mùi hương này đưa mình quay về những ngày vàng son của phong cách đồng quê Midwest, cái thời mà mùi hương của Bath and Body Works thực sự rất xuất sắc! Và Philosophy đã làm được điều đó với một mùi hương vừa khéo léo, vừa gần gũi một cách tự nhiên. Nốt hương đầu thì ngọt ngào và có chút hơi men. Dù mình không phải kiểu người thích mùi như vừa đi nhậu về, nhưng ở đây nó lại rất ổn nhờ sự xuất hiện tinh tế của caramel và xạ hương. Vị vanilla ngọt ngào như sữa cũng giúp mùi hương này thoát khỏi cái mác đại trà. Nó làm mình nhớ về những mùi hương thời trẻ, khiến mình cứ mỉm cười mãi thôi.
Cấu trúc mùi khá tuyến tính, nghe có vẻ đơn giản, thậm chí là hơi mờ nhạt. Mình cứ ngỡ là cảm giác đó qua đi rồi, nhưng rồi bất ngờ như một chiếc đàn accordion đang mở rộng ra, nốt hương giữa mang đến một chút khói, hơi hướng trầm hương, cùng với một chút da thuộc đầy bất ngờ. Ôi, đúng là sự hoài niệm thực sự! Có một sự "phù phép" nào đó đã biến khoảnh khắc này thành một mùi vanilla thuốc lá đậm đà. Cảm giác như cuối cùng mình cũng được phép bước vào phòng khách để ngồi cùng các quý ông, nhâm nhi chút hương hoa trái hòa quyện với mùi thuốc lá cháy, cực kỳ tinh tế. Giai đoạn cuối cùng thì lắng xuống nhẹ nhàng với xạ hương hổ phách, gợi lại những giấc mơ thời thiếu nữ. Philosophy làm tốt lắm! Chai này có thể không thay đổi thế giới hay tạo ra cuộc cách mạng gì đâu, nhưng nó mang lại cảm giác tự tin một cách thoải mái, đủ mềm mại để muốn ôm ấp. Mình không ngại việc độ lưu hương ở mức trung bình, vì mình thực sự thích việc xịt lại nhiều lần trong ngày – ít nhất là để tận hưởng lại những nốt hương đầu tiên. Cuối cùng thì đây là một mùi hương sát da, nó cần sự cho phép của bạn thì người khác mới thực sự cảm nhận được những nét tinh tế mà nó tạo ra. Chẳng phải đó mới chính là đẳng cấp sao? Một sự xa cách đầy kiêu kỳ, được định nghĩa bởi chính sự kín đáo của bản thân.