Amaranthine của Bertrand Duchaufour. Dạo này tui đang bị mê mẩn nốt hương hoa thủy tiên (narcissus). So với mấy loại hoa "vàng" khác thì nốt này có vẻ phức tạp hơn nhiều, mà tui thì vốn dĩ cực thích ngửi mấy loại hoa này ngoài tự nhiên. Tui may mắn tìm được một bài review trên Basenotes của kantafox, mô tả trải nghiệm khi ngửi tinh dầu hoa thủy tiên Jonquil (một loại thuộc họ Narcissus). Vì tinh dầu này đắt lắm nên bài review đó cực kỳ đáng giá. Tui xin trích dẫn một phần nhé: "0 phút: Mùi cay nồng tối màu kết hợp với nốt thảo mộc xanh mướt và lá đào nghiền nát. Có tính aldehyde mạnh và hơi nồng kiểu bản năng. Nốt hoa thì cực kỳ tối, lấn át và có chút mùi động vật. 12 phút: Hoa tối màu hơn, nốt eugenol nổi lên rõ hơn, mùi lá thảo mộc nhạt dần, mùi động vật cũng bớt gây khó chịu. 1 giờ: Mùi hoa vẫn duy trì nhưng bắt đầu xuất hiện nốt phấn kem, cảm giác hơi ngọt gắt. Mùi lá thảo mộc gần như biến mất, nốt eugenol cay nồng cũng dịu lại. 2 giờ: Jonquil lúc này trở thành hoa nhung mịn với sắc thái phấn, các đặc tính tối màu đã giảm bớt và được thay thế bằng các nốt nhẹ nhàng hơn, kiểu xạ hương nữ tính pha chút phấn. Nốt kem vẫn còn đó, mùi cay không còn nhận ra được nữa, cảm giác hơi ngọt gắt nhưng về cuối lại thấy sạch sẽ. 3 giờ: Hoa chuyển sang nốt phấn tươi sáng, cái sự ngọt gắt lúc trước giờ lại thành một chút dư vị mật ong. Thân mùi vẫn giữ được xạ hương nữ tính như lúc đầu, tính aldehyde vẫn còn nhưng nhẹ đến mức chỉ như một chút dư âm thôi. Giống như một chiếc bánh doughnut phủ lớp siro ngọt lịm vậy, nghe thì có vẻ ngon đấy nhưng thực sự là bạn sẽ không muốn ăn quá một hai miếng đâu..."
Tui cứ thắc mắc, không biết kantafox đã thực sự ngửi tinh dầu Jonquil hay là ngửi Amaranthine của Bertrand Duchaufour chưa? Hay là người ta đang quá lạc quan và tâng bốc các dòng nước hoa sản xuất đại trà ngày nay (kể cả Penhaligon's) khi tin rằng những nguyên liệu tự nhiên đắt đỏ như tinh dầu Jonquil có thể được dùng để sản xuất? Đặc điểm mùi hương của hoa thủy tiên là: một loài hoa gây say mê, đầy mê hoặc với sắc thái xanh mướt, thôi miên. Mùi tinh dầu thủy tiên thì cực mạnh và đậm đặc; gợi nhớ đến lá xanh thẫm pha chút hoa lan huệ và hoa nhài. Để có được 300g absolute thì cần tới nửa tấn hoa đấy, nguồn gốc từ vùng Nether/Grasse. Nó còn có thể ảnh hưởng đến hệ thần kinh: giúp làm dịu thần kinh, giảm căng thẳng, nhưng nếu dùng liều cao thì lại gây đau đầu và buồn nôn.
Nếu Bertrand Duchaufour thực sự dùng tất cả những nguyên liệu tự nhiên này để mô phỏng hoàn hảo mùi hoa thủy tiên hay Jonquil, thì phải nói là bravo, bravo thật sự. Đến cuối cùng (sau 3 ngày để trên giấy), tui còn ngửi thấy cả gỗ đàn hương và... gừng nữa? Amaranthine chưa bao giờ có mùi kiểu tổng hợp theo bất kỳ cách nào, dù là quen hay lạ. Tui không thấy ở đây sự điệu đà, xinh xẻo hay kiểu ngọt vani giả tạo. Nó mang lại cảm giác rất chân thật, xanh mướt và tươi mới với sự ngọt ngào thuần khiết từ hoa và một chút mật ong nhỏ thôi. Đây là một mùi hương độc bản, thực sự nổi bật giữa các dòng khác của Penhaligon's với cá tính riêng biệt khiến tui không thể rời mắt. Thực sự rất đáng yêu.