Tui đang tìm cách để bắt đầu đây. Thường thì tui hay mở đầu review bằng mấy kiểu gì đó thông minh lắm, nhưng lần này thì chịu, chẳng nghĩ ra được gì cả. Mà chắc cũng không cần thiết đâu. Tui đã cực kỳ phân vân không biết nên kỳ vọng gì ở mùi hương này. Là một người mê hoa anh túc đủ mọi hình thái, tui đã thử qua quá nhiều chai nước hoa tự nhận là có nốt hoa này, và hầu như lần nào cũng thất vọng. Không phải là dòng Opium kinh điển có vấn đề gì, chỉ là nó không giống những gì tui hình dung về hoa anh túc thôi. Nhưng tui phải thừa nhận là tui cực kỳ thích concept của cả dòng này – loài hoa độc dược. Vẻ đẹp và cái chết, một sự đối lập mà tui rất thích, nhất là với một đứa "nghiện" làm vườn kiểu lập dị như tui...
Nhưng thôi, tiếp tục nào. Cái mẫu thử này, cái nhãn holographic, màu xanh rực rỡ đó, tất cả kết nối với nhau thế nào? Cái tầm nhìn nào đã tạo nên sự tổng hòa này? Lúc đầu tui thấy nó cứ rời rạc sao ấy. Mọi người đã bao giờ ngửi thử hoa anh túc thật chưa? Cái màu đỏ cam neon ngọt ngào, dịu dàng một cách kỳ lạ, nổi bật trên nền trời mùa hè xanh ngắt? Nó gần như có vị trái cây nhưng lại rất nồng nàn. Cái tâm đen huyền bí, đầy mê hoặc được bao quanh bởi những sắc màu khó đoán... Tui luôn thích cảm giác những cánh hoa mềm mại chạm vào má mình. Ôi, nó mong manh biết bao. Đó chính là khởi đầu của Poppy Soma. Mềm mại, đẹp đến mê hồn như thời thanh xuân, như đôi má hồng hào, mái tóc xõa tự nhiên, những đường nét hoàn hảo và đầy tiềm năng.
Liệu nó sẽ dẫn đến đâu? Tui đã không chắc liệu cái sự "mọng nước" tưởng tượng này sẽ phát triển thành một mùi hương nhạt nhẽo, tầm thường như bao loại khác, hay sẽ tiến hóa thành thứ gì đó sâu sắc hơn mà tui hằng khao khát. Và rồi, mùi hương tiến triển, sau vài tiếng đồng hồ, nó vẫn giữ vững phong độ, vẫn mạnh mẽ nhưng lại càng quyến rũ và đậm đà hơn. Giống như thanh xuân nở rộ thành vẻ đẹp mặn mà, Poppy Soma mê hoặc người ta qua từng giai đoạn, từ sự tiềm năng đầy sương sớm cho đến sự trưởng thành đầy thỏa mãn. Từ nốt xanh mướt của nhựa cây, chuyển sang một mùi hương có kết cấu, đầy gợi cảm, nóng bỏng và nồng nàn. Nó tỏa hương mạnh hơn mỗi khi nhiệt độ cơ thể tui tăng lên. Giống như đang chứng kiến một người tình trong những đợt cực khoái dồn dập, một vẻ đẹp không thể rời mắt. Cứ thế, hết lần này đến lần khác. Đúng như cái tên của nó, với tui, nó mang lại một sự nồng nàn đầy gây nghiện và khiến người ta cứ muốn thêm nữa. Thêm cái sắc đỏ cam neon quá hoàn hảo đó, thêm cái màu xanh thẳm của bầu trời đầy mê hoặc... như đang trôi dưới những đám mây và nắng trên làn da nóng hổi... Đây chính là mùi hương hoa anh túc mà tui luôn hằng mong ước. Nó mang lại cảm giác cực kỳ đậm đà nhưng vẫn khiến tui cứ thèm thuồng mãi. Tui hoàn toàn bị nó hớp hồn rồi. Tui hiểu vì sao nó lại được ca ngợi nhiều đến thế. Nó khiến tui khao khát được chạm vào những cánh hoa đẹp đến mức tội lỗi đó. Chạm vào cả tâm hồn và làn da.