Dung Hà Nghiêm
Tui mê em này cực. Nó không giống White Diamonds đâu, kiểu khác hẳn nhưng mà mọi mặt đều đỉnh hơn. Không hề có cảm giác bị gắt hay chói tai gì hết, nó cứ mướt mướt, mềm mại kiểu gì ấy. Nghe hơi lạ nhưng nó làm tui nhớ đến cái mùi cao su trong kẹo cao su sau khi cái mùi nồng ban đầu qua đi. Nó đẹp lắm, có thêm một chút hương chuối chín ngọt lịm nữa, mà quan trọng là mọi thứ hòa quyện cực kỳ mượt mà. Mùi hương này rất tròn trịa, không có nốt nào bị lấn lướt quá mức nhưng lại cực kỳ đa tầng. Ngay cả khi bạn không ngửi thấy một vài thành phần nào đó, thì khứu giác vẫn sẽ bắt được những nốt còn lại và dẫn dắt bạn đến một trải nghiệm cực kỳ thỏa mãn. Tui thấy em này được thiết kế để chiều lòng số đông, nên cực kỳ an toàn để "blind buy". Không bị già, cũng chẳng quá trẻ con, không cái gì quá đà cả - cứ gọi là tinh tế và dễ mến. Có thể nó sẽ làm bạn nhớ đến mấy chai nước hoa khác, nhưng tui nghĩ là mấy em đó hoàn toàn có thể bị thay thế bởi em này luôn. Mà nói trước là đừng lầm tưởng em này kiểu mỏng manh, trong veo nha. Nó có độ dày nhất định, kiểu "thân hình" đầy đặn và quyến rũ bao quanh lấy bạn (hình như mấy dòng của nhà PDM đều có độ đậm đặc đặc trưng như vậy). Đúng là mùi hoa thật, nhưng không phải kiểu hoa thanh mảnh, cao vút đâu, mà là kiểu hoa béo ngậy, mướt mịn. Tui không rõ độ tỏa hương thế nào, nhưng trên da tui thì em nó bám được tầm 5 tiếng, càng về sau càng thấy rõ nhiều tầng hương tinh tế hơn. Mỗi lần tui áp mũi vào tay là thấy thơm xỉu luôn, nhưng mà người xung quanh chẳng ai nhận xét gì cả, muốn ngửi thấy chắc phải ghé sát vào mới được. Có khi em nó không bám sát da như tui đâu, chắc do tui thuộc hệ "xịt ít" chứ không phải kiểu xịt lố thôi :)) Trước đây tui hay thích thử mấy kiểu mix hoa trắng, và ngay từ lần ngửi đầu tiên, Sedbury làm tui nhớ ngay đến cái vibe khi tui layer Jo Malone Amber Lily với Angelica Tuberose (xin lỗi nếu tui nhớ nhầm tên nha). Có lẽ thêm một chút Mon Guerlain sẽ ra được nốt oải hương mà bạn cần, nhưng cá nhân tui thì không cần. Tầng hương cuối làm tui liên tưởng đến Habanita L'esprit. So sánh vậy thôi chứ không thể diễn tả hết cái hay của Sedbury đâu, tui nói vậy chỉ để cho mấy bà đang phân vân có nên mua sample hay không thôi. Em này không hề bị làm quá lên (hype), và tui nghĩ nó đang bị đánh giá thấp hơn thực tế vì nhà PDM đang tập trung marketing quá mạnh cho các dòng khác. Về độ đa dụng trong mảng hoa trắng thì Sedbury đáp ứng cực tốt mọi nhu cầu của tui. Nhưng mà xét về giá thì, dù mê thiệt đó, tui vẫn chưa thấy hợp lý lắm để chi một đống tiền chỉ cho... hoa trắng, trừ khi tui quyết định chọn em này làm chai hoa trắng "định mệnh", duy nhất và mãi mãi của đời mình. Edit: Tui chốt đơn luôn một chai rồi. Không kìm lòng được luôn á, và càng dùng càng thấy quyết định này quá đúng đắn. Cứ tưởng là sẽ hối hận, nhưng không hề... nó làm tui bùng cháy lại đam mê mấy cái mùi hoa trắng ngọt ngào (như hoa loa kèn, hoa huệ...). Tui thấy mừng là mình đã kiên nhẫn thử hết các mẫu của nhà này. Suýt chút nữa là tui bỏ lỡ em nó rồi, nếu hồi đó tui không quay lại thử sau khi đã ngửi qua mấy mùi nồng nặc khác và lỡ xếp em này vào cái ngăn "chắc cũng bình thường thôi, nhưng mà..." :))