Mình không phải fan ruột của mấy dòng nước hoa designer đại trà, nên cũng chẳng chủ động đi tìm ngửi thử em này đâu, dù mình cực kỳ tò mò từ lúc nghe tin em nó ra mắt vì có nốt hoa đoạn. Hôm nay đang lướt qua Ulta thì vô tình thấy em nó trên kệ, thế là mình phải quay lại ngửi ngay lập tức. Something Blue mở đầu theo đúng gu mình luôn: mọng nước, tươi mát và xanh mướt, có thêm chút cam chanh nữa. Nó làm mình nhớ lại hồi nhỏ cứ thích mê cái mùi Jessica Mcklintock rồi đòi mẹ xịt cho bằng được. Mình ngửi thấy nốt hoa đoạn mình cực thích, dù nó không nổi bật bằng mấy em hoa đoạn yêu thích khác như Jo Malone French Lime Blossom. Ngoài ra còn có rất nhiều linh lan, cam chanh và mình đoán là hoa stephanotis. Mình chưa ngửi hoa stephanotis bao giờ, nhưng khi mùi hương dần lan tỏa, tầm khoảng 30 phút sau, một nốt hương hoa cực kỳ chân thực, sáng và ngọt thanh kiểu chua nhẹ hiện lên rõ rệt, làm mình muốn "đứng hình" luôn. Có thể là nhờ vải giúp nốt hương hoa này thêm tươi mát và mọng nước, nhưng dù sao thì mình cũng chính thức trở thành fan của hoa stephanotis rồi. :) Nó làm mình nhớ đến mùi Laila của Gier Ness mà mình cũng rất thích.
Mình luôn có quy tắc là phải thử nước hoa lên da và giấy thử ít nhất là qua đêm trước khi quyết định mua. Nếu phá vỡ quy tắc này, mình chắc chắn là sẽ phải mang đi trả hàng ngay. Cái mùi hương này nó mê hoặc đến mức mình suýt nữa là thanh toán luôn rồi, phải quay lại lấy chai mới được, mặc kệ quy tắc của bản thân. Lúc cầm món đồ trên tay đi ra quầy, mình lại thấy phân vân... rồi lại đi cất đi. Mình cứ lặp đi lặp lại cái vòng lặp "đấu tranh tư tưởng" đó tận hai lần nữa như một đứa ngốc, trước khi cuối cùng quyết định tuân thủ quy tắc cho chắc ăn, vì mình rất sợ cái kiểu "hậu vị designer" đáng ghét. Thật sự rất khó để bước ra khỏi cửa mà không cầm theo cái chai màu xanh xinh xắn đó, nhưng mình tự nhủ là để dành niềm vui cho ngày mai, xem thử liệu đến tối muộn thì mùi hương này có còn đẹp và khác biệt như lúc đầu không.
Bây giờ là 5 giờ chiều, tức là khoảng 5 tiếng sau khi xịt. Chà, lúc đầu thì mê mẩn thật đấy, và dù bây giờ mùi không đến nỗi tệ, nhưng chắc chắn là nó bị dính cái lỗi "hậu vị designer" rồi. Đáng lẽ mình nên biết trước và đừng có kỳ vọng quá cao. Bây giờ trên cổ tay mình chỉ còn lại cái mùi "nước hoa" đại trà, kiểu gì cũng thấy ở mấy quầy nước hoa trong trung tâm thương mại hay Sephora ấy. Lẽ ra mình phải hiểu từ lâu rồi chứ, rằng dù nốt hương đầu hay hương giữa có đẹp đến đâu... nếu là dòng mainstream hay designer thì rất thường xuyên sẽ bị biến thành cái kiểu hậu vị đại trà như vậy. Nhưng dù sao mình cũng thấy vui vì cuối cùng đã được ngửi thử em này. Nó rất đẹp, và những ai không quá kỹ tính như mình chắc chắn sẽ thích nó thôi. Mình cũng thấy mừng vì đã giữ vững quy tắc của bản thân, dù suýt chút nữa là "phá lệ" rồi. Haha.