Anh Bạch
Chai nước hoa này làm tui thấy hơi khó hiểu luôn á. Mới ngửi lần đầu là tui thấy nó cứ bị 'sến' kiểu gì ấy, nhưng tui vẫn cố giữ cái đầu lạnh vì biết có khi mùi trong chai với lúc xịt lên da nó khác nhau hoàn toàn. Tui xịt một phát lên cổ tay rồi đợi một lát mới ngửi. Trời ơi, nó nồng nặc mùi xà phòng với phấn luôn. Suốt mấy tiếng sau đó, tui cứ hít hà mãi để xem lúc nó lắng xuống sẽ thế nào. Tui cứ đợi cái nốt hương cay nồng mà người ta hay kể, nhưng chẳng thấy đâu cả, cuối cùng nó lại thành một hỗn hợp mùi xạ hương, hoa cỏ trộn lẫn với mùi thuốc lá cũ. Thất vọng cực kỳ luôn, nhưng tui vẫn quyết tâm thử lại lần nữa. Ngày hôm sau trời lạnh và có gió, nên tui quyết định xịt lại xem thời tiết mát mẻ hơn thì mùi có khác không. Lúc đó tui đang nằm võng ngoài trời nghe tiếng gió, tự nhiên thấy một mùi hương vừa thơm vừa cay nồng cực kỳ cuốn. Tui đưa cổ tay lên mũi mà không tin nổi luôn, sao có thể là cùng một chai nước hoa hôm qua được nhỉ? Tui nhận ra là với tui, đây chắc chắn là một em nước hoa dành cho thời tiết lạnh. Mùi này làm tui nhớ đến những đêm xuân mát mẻ ngồi trò chuyện cùng bà. Hồi đó bà hay hút thuốc lá cuốn tay, cái mùi thuốc ấy cứ quyện với mùi nước hoa của bà và hương hoa cỏ đang nở rộ. Một sự kết hợp cực kỳ thú vị giữa phấn, khói và hoa. Thật sự rất đáng để thử lại lần nữa. Bài học rút ra là có những mùi hương không hợp với thời tiết đâu. Những ngày xuân mưa mát hay những đêm thu se lạnh thì em này đúng là chân ái luôn.