Katie Tú
Dạo này hình như đang có xu hướng—hay chỉ là trào lưu nhất thời thôi nhỉ?—đặt tên cho mấy chai nước hoa unisex là "Woman". Có thể Ormonde Jayne ORMONDE WOMAN đã khởi xướng việc này từ tận năm 2002, nhưng với mình thì Banana Republic W hay DKNY WOMAN nghe cũng unisex chẳng kém. Có vẻ như chúng ta cuối cùng cũng bước vào thời đại của phong cách phi giới tính rồi. Thú thật là mùi này làm mình liên tưởng đến mấy dòng nước hoa nam tính của nhà Amouage. Danh tiếng của ORMONDE WOMAN thì quá lẫy lừng rồi, bao nhiêu người cứ tung hô nó là một kiệt tác. Nhưng mình thì chẳng mấy khi để tâm đến mấy lời khen quá đà đó, nên cũng không thấy thất vọng lắm khi nhận ra em này không thực sự "đỉnh" như lời đồn. Nó vẫn ổn, không phủ nhận được, nhưng với mình thì cái sự "tỏa sáng" ở đây hơi bị quá đà. Hình như ở đâu đó trong sách, Luca Turin có mô tả iso-E-super là "giấc mơ ướt át" của các nhà làm hương. Hừm, thôi kệ đi. Với mình, nó chỉ giống như một loại hóa chất tạo mùi nồng nặc làm thông cả xoang mũi, và đang bị lạm dụng quá mức với nồng độ quá cao trong hầu hết các chai nước hoa dạo gần đây. ORMONDE WOMAN mang đến một sự kết hợp khá dễ chịu giữa cỏ cây và gỗ, chứ không thiên về hoa lá cho lắm. Mình sẽ thích em này hơn nếu nó bớt cái kiểu "giấc mơ ướt át" kia lại và thay vào đó là nhiều nốt xanh và hoa hơn. Đây là một sự kết hợp rất đáng tôn trọng, nhưng mình không thấy nó cuốn hút bằng những dòng floral green chypre tuyệt đẹp trong bộ Lancôme La Collection. Với mình, ORMONDE WOMAN giống như kiểu lấy một chút tinh túy từ những dòng đó rồi đem pha loãng vào cái thứ "giấc mơ ướt át" kia vậy.