Mai Xuân Lê
Trời ơi, tui mê mấy kiểu nước hoa như thế này cực kỳ luôn. Chỉ cần ngửi thôi là tui như thấy cả một vở kịch đang dần hạ màn, khi những tấm màn nhung dày cộm từ từ buông xuống sàn gỗ tối màu đầy bụi bặm. Ánh đèn sân khấu vụt tắt, để lại một tông màu cam vàng ấm áp, biến sân khấu rộng lớn trở nên thật riêng tư chỉ trong tích tắc. Tiếng khán giả xì xào rời đi, một tiếng cười cuối cùng rồi cũng tan biến. Một phòng thay đồ chật chội, quần áo vương vãi, mỹ phẩm bày đầy trên bàn, một chai scotch cùng những hạt ngọc trai lấp lánh rơi ra từ chiếc vòng cổ bị đứt. Và rồi, mùi phấn phủ thoang thoảng... nó gần như làm mình nghẹt thở nhưng lại tạo nên một bầu không khí cực kỳ gợi cảm. Giờ là lúc cho một cuộc trò chuyện riêng tư. Tui vẫn thấy bất ngờ vì lá lý chua có mùi giống xạ hương đến thế, giúp mùi hương trở nên thân thiện hơn, kết hợp với hoa hồi tạo nên một nốt phấn cực kỳ rõ rệt. Thích lắm luôn! Tui không thấy chút nét nam tính hay mùi cỏ cây quá mạnh nào đâu, về cơ bản thì độ tỏa hương chỉ xoay quanh xạ hương, hổ phách và hoa hồi thơm mùi phấn. Giống như chai L'Heure Bleue vậy, tui cứ muốn hít hà mãi nhưng đồng thời cũng cảm thấy như mình đang rất cần chút không khí trong lành. Một mùi hương cực kỳ dễ chịu cho một ngày mưa thế này, khi tui đang ngồi tại bàn làm việc để viết bài về kinh doanh...