Ngọc Thuý Lương
Sao lại không muốn chủ nghĩa xã hội quay lại chứ? Juliette à, rõ ràng là bạn chưa từng sống trong thời kỳ đó rồi. Ông của tui từng bị tra tấn trong trại "tái giáo dục" chỉ vì hồi đó ông là giáo sư, hay nói lên những quan điểm thật lòng về chế độ, rồi còn đi nhà thờ và cố gắng bảo vệ các tu viện nữa. Ông thoát ra được là nhờ cuộc đại cách mạng, khi bạo chúa bị lật đổ và chế độ kết thúc. Lẽ ra ông phải ngồi tù 25 năm, nhưng ông nói nếu thêm một năm nữa thôi là ông đã không còn sống nổi rồi. Cả đời ông sau đó cứ phải chịu đựng những cơn đau do những trận tra tấn ngày ấy để lại... Cả gia đình tui hồi đó bị kiểm soát, bị khủng bố, điện thoại thì bị nghe lén, đồ ăn thì cực kỳ thiếu thốn, đến mức muốn tìm chút đường làm bánh cho Giáng sinh cũng khó vô cùng... Chỉ cần một lý do nhỏ xíu thôi là người ta có thể tống bạn vào tù và tra tấn, kiểu như nếu bị bắt gặp đang nghe nhạc Rolling Stones – cái đó bị coi là tuyên truyền tư bản, và bạn sẽ phải đi "tái giáo dục". Cả đất nước lúc đó chẳng khác gì một cái nhà tù, ai mà có ý định trốn đi nước ngoài là bị kết án lao động khổ sai nhiều năm, thậm chí là cả đời. À, còn không được phép đi du học nữa, cực kỳ hiếm khi có ngoại lệ, mà có đi thì cũng bị bắt về để làm việc ở đây. Đúng nghĩa là một địa ngục trần gian luôn, nhưng chính vì thế mà những khoảnh khắc hạnh phúc hiếm hoi lại càng trở nên đáng giá hơn. Và đó cũng chính là những gì mà Krasnaya Moskva gợi nhắc tui nhớ về...