Hà Hương Nghiêm
Mình chưa bao giờ là fan của mấy mùi hương hoa cỏ cả, cũng chưa từng sở hữu chai nào luôn (ngoại trừ em Anais Anais hồi mình 15 tuổi, nhưng lúc đó khứu giác với gu của mình còn non lắm). Suốt bao nhiêu năm trời, mình toàn xịt mấy mùi đậm, nồng, kiểu trái cây hay phương Đông thôi, và cứ nghĩ đến mùi gì đó tươi mát, nhẹ nhàng là phải có hương chanh. Mấy năm trước, khi mẹ mình đang tìm nước hoa mới, mình có gợi ý em Love in Paris này. Mình chọn dựa trên gu của mẹ (hay đúng hơn là vì mẹ không có gu lắm), rồi tính toán cả độ tuổi với lối sống của mẹ nữa. Mà nói thật là mình cũng thích em này thật (chứ mình chẳng bao giờ giới thiệu cái gì mà mình không thích đâu). Thế rồi dạo gần đây, tự nhiên mình lại thấy thèm mấy mùi hoa cỏ ghê, cứ ngửi thấy mùi hoa trắng thoang thoảng từ ai đó trên phố hay dưới tàu điện là mình lại phải ngoái nhìn. Thế là mẹ mình mua tặng mình chai Love in Paris này dịp sinh nhật vừa rồi vì nhớ là mình từng khen nó. Đúng là không thể hợp thời điểm hơn được nữa: mình đã sẵn sàng để khoác lên mình kiểu mùi hương này rồi. Em này dùng đi làm thì cực kỳ tinh tế mà độ lưu hương cũng ổn áp lắm. Nói chung là mình thấy đây là một mùi hương rất tuyệt, nên khi đọc mấy cái review tiêu cực mình thấy hơi thất vọng. Nhưng mà thôi, chắc là do gu mỗi người mỗi khác thôi nhỉ...