Tưởng tượng nha: năm 1982. Một cô bé 12 tuổi đang đi dạo trong cửa hàng I. Magnin cũ ở Union Square, San Francisco—một không gian cực kỳ sang trọng với đá cẩm thạch xám và điểm xuyết bằng đồng mạ vàng. Đang mải mê với sự lộng lẫy xung quanh, cái cảm giác rung động đầu đời ấy, cô bé đi ngang qua một quầy mỹ phẩm và bị thu hút hoàn toàn bởi một chiếc bình đặt trên đó. Đó là một khối thủy tinh màu xanh cobalt hình trụ, nâng đỡ bởi hai con rắn kim loại, một vàng và một được tráng men màu sắc sặc sỡ. Chúng quấn lấy nhau như một "hành động yêu đương" mà người lớn hay gọi giảm tránh. Một cô nhân viên bán hàng thấy cô bé cứ đứng ngẩn ngơ nhìn, liền mỉm cười và đưa cho cô bé một mẫu thử của thứ đựng bên trong khối thủy tinh đó. (Ừ thì, hồi đó người ta vẫn hay gọi là "sales lady" và họ làm những việc tử tế như vậy đó. Haizz.)
Về đến nhà, cô bé ngồi khoanh chân trên sàn phòng ngủ và mở lọ mẫu thử nhỏ xíu ra. Ngay cả trước khi mùi hương chạm vào da, cô bé đã biết—có điều gì đó trong mình đang thay đổi, đang bị biến đổi bởi thứ nằm trong lọ nhựa nhỏ bé này. Cô bé không có từ ngữ nào để mô tả hay phân tích hết những gì mình đang trải qua, vì mấy cái từ như nốt hương đầu, rêu sồi hay nốt hương cuối thực sự không thể diễn tả nổi một sự thức tỉnh, một bước ngoặt trưởng thành hay một sự khai sáng. Thứ thực sự nằm trong lọ nhỏ đó không hẳn là nước hoa, mà giống như một "cái bắt tay bí mật" để lần đầu tiên đưa cô bé bước vào thế giới của sự quyến rũ trưởng thành. Đó là hương hoa ngọt ngào nhưng có chút đắng chát, cay nồng và đầy lôi cuốn với những nốt gỗ dày đặc khiến người ta như lạc lối vào đó. Dù phải mất nhiều năm nữa cô bé mới biết đến nụ hôn đầu, mối tình đầu hay những nỗi đau lòng đầu đời—thì chính khoảnh khắc này là chìa khóa để bước từ tuổi thơ sang một thế giới khác.
Dù đã giữ mẫu thử đó suốt nhiều năm, nhưng tui đã không mua NdSP; đến lúc tui mười mấy, đôi mươi thì nó đã biến mất khỏi các kệ hàng ở trung tâm thương mại, làm tui cứ ngỡ nó đã bị khai tử luôn rồi. Khoảng một năm trước, khi tìm lại niềm đam mê với mùi hương, tui tự hỏi "Niki thì sao nhỉ?" và bắt đầu đi tìm. Bản EDT thì cũng tuyệt lắm—nhẹ nhàng hơn bản vintage mà tui nhớ, xanh hơn và ít phức tạp hơn—nhưng cái hồn của NdSP cũ vẫn còn sống mãi trong dầu tắm. Cái mùi phấn hoa cúc vạn thọ đắng nhẹ, thứ tạo nên linh hồn của mùi hương này, thực sự rất nổi bật. Đây là một mùi nhất định phải thử đối với mọi perfumista thực thụ, vì trên thị trường hiện nay chẳng có gì giống nó cả—đó là lời từ "đứa trẻ 12 tuổi" bên trong tui.