Okay, tui là kiểu người mê xạ hương, nhất là mấy cái tông ấm áp, nhẹ nhàng, kiểu phấn mịn ấy. Và em này thì hội tụ đủ hết luôn. Cái nốt lê lúc mới xịt nó nổi lên mạnh quá làm tui hơi bị đứng hình một chút, cộng thêm cái cảm giác "sạch sẽ" của xạ hương với chút hương hồng thanh tao nữa. Nhưng mà, ngay khi mùi hương bắt đầu ấm dần lên và chuyển sang tông phấn, thì ôi thôi, nó là một sự kết hợp cực kỳ tuyệt vời, kiểu như một túi phấn hương mơ ấm áp, ôm ấp, có thêm chút hương cẩm chướng cay nhẹ và những tông ấm ẩn hiện bên dưới. Nó giống như sự tổng hòa của hàng triệu mùi hương cổ điển nhưng mà cái độ mướt, độ mềm mại như gối của xạ hương được đẩy lên mức tối đa, kèm theo đó là sự phát triển rất mượt mà của gỗ đàn hương.
Dạo này cũng có vài kiểu biến tấu hiện đại cho tông xạ hương mềm mại này, nhưng em này thì không phải, (chắc trừ cái nốt đầu là dưa/lê thôi). Nó đúng chất cổ điển, cổ điển và cực kỳ cổ điển, đúng như những gì mình mong đợi ở nhà PdN. Nói chung là tui thích, thích lắm luôn, cảm giác nó như một nền tảng thực thụ của giới nước hoa vậy. Nhưng mà, liệu nó có thực sự chạm đến cảm xúc sâu thẳm của tui không? Có khiến tui phải chốt đơn ngay không? Tui phải hơi kén chọn một chút là không, vì cái lúc mới xịt nó không hợp gu tui lắm, dù nói thật thì 90% thời gian sử dụng sau đó lại cực kỳ ổn.
Sự thật là với mấy hãng này thì gần như mặc định là nước hoa họ làm rất xịn và thơm rồi, nhưng vấn đề là bạn thực sự cần bao nhiêu chai từ thương hiệu này trong bộ sưu tập của mình? Tui nghĩ là chỉ nên mua những chai thực sự chạm đến trái tim hoặc làm bạn mê mẩn thôi.