Giờ tui mới hiểu cái câu "bỏ lỡ cực phẩm" là gì. Tui đã "ngủ quên" trước vẻ đẹp của em hương này để rồi giờ nó bị ngừng sản xuất mất rồi. Mấy năm trước tui có mua một bộ discovery của Nest, và đúng như cái cách đời hay trêu ngươi, tui bị cuốn ngay vào em Indigo – một mùi hương cực kỳ cá tính và nổi bật. Bị mê hoặc bởi sự kết hợp táo bạo giữa trà thơm, trái cây và gia vị, tui đã chốt ngay một chai fullsize để làm phong cách riêng của mình. Kiểu vừa ngọt ngào, thanh mát nhưng vẫn có chút gì đó mộc mạc, sáng tạo và khó định nghĩa, Indigo đúng là kiểu con người mà tui muốn thể hiện ra thế giới này.
Trong khi đó, cái em lăn mini Midnight Fleur cứ nằm lăn lóc trong ngăn kéo, thỉnh thoảng có mở ra xịt thử chứ chẳng mấy khi dùng vì tui lỡ "lụy" Indigo mất rồi. Nhưng tuần trước, khi đi du lịch dịp Lễ Tạ ơn để thăm họ hàng, tui có mang theo em Midnight Fleur này vì nghĩ một mùi hương nhẹ nhàng, tinh tế sẽ hợp hơn với không khí lúc đó. Lúc đầu, xịt em này lên thấy cũng dễ chịu như tui tưởng, kiểu hoa cỏ nhẹ nhàng, thanh tao và cực kỳ lịch sự. Nhưng mới được 10 phút thôi... cái sự ấm áp bắt đầu lan tỏa. Là hương hổ phách và gia vị. Một sự bí ẩn, trầm mặc dần hiện rõ trên cổ tay làm tui mê mẩn luôn. Nó vừa sang trọng mà lại có chút gì đó quyến rũ cực kỳ. Tui cứ phải xịt đi xịt lại, thậm chí còn mang cả đi ngủ và cứ thế áp mũi vào cổ tay mãi. Tui thực sự yêu Midnight Fleur, yêu cái sự đa tầng và đầy bí ẩn của em nó.
Hồi đại học, tui có cô bạn thân cùng phòng, nhỏ nhắn, xinh xắn và cực kỳ vui tính. Cô ấy hướng ngoại, độc lạ, có chút gì đó khác biệt và là một dancer siêu đỉnh. Ở các bữa tiệc, cô ấy luôn là tâm điểm thu hút mọi ánh nhìn bằng sự hài hước và thần thái của mình. Tui rất quý cô ấy, nhưng tui biết cái tính trầm lặng của mình chẳng thể nào "so kè" nổi với Michelle trong những cuộc vui đó, và điều đó cũng chẳng sao, vì đó là thế mạnh của cô ấy mà. Cô ấy chính là Indigo. Mấy anh chàng ở bữa tiệc thường chẳng để ý đến tui vì họ đã bị cuốn hút hoàn toàn bởi sự tỏa sáng của Michelle rồi. Và giờ tui mới nhận ra, mình cũng vừa rơi vào một "cái bẫy" tương tự với sức hút quá rõ ràng của Indigo. Nói đi cũng phải nói lại, tui vẫn luôn yêu Indigo, nhưng có gì đó mách bảo rằng Midnight Fleur mới chính là "chân ái" mà tui đã vô tình bỏ lỡ.