Linh Hồ
Mình mới mua một mẫu thử em này trên eBay vì nghe bảo đây là một mùi hương aquatic cực ổn, vì mình cũng đang săn lùng một mùi hoàn hảo. Lần đầu xịt, mình thấy nó kỳ cục lắm, cứ tưởng phí tiền rồi. Thế là mình cất luôn vào ngăn kéo mấy ngày. Đến tối nay xịt lại lần nữa thì trời ơi, mình không thể ngừng ngửi cổ tay mình được luôn. Lúc mới xịt, nó có mùi dưa hấu ngọt lịm, kiểu hơi dính dính và hơi "dirty" một chút. Cái nốt patchouli làm mùi ban đầu hơi bị nồng và có vẻ không ăn nhập gì với nhau cả. Nhưng đến lần thử thứ hai tối nay, em nó bỗng trở nên ấm áp và quyến rũ kinh khủng. Mùi dưa hấu ngọt đã nhạt đi, giờ mình chỉ còn thấy một nốt hoắc hương cực kỳ nồng nàn, ấm nóng quyện với chút mật ong. Có lẽ cái sự ấm đó là từ tiêu mà mọi người hay nhắc tới, nhưng thực sự nó mang lại cảm giác rất ấm áp và cực kỳ cuốn. Mùi này có nét nam tính, nếu có anh nào xịt mùi này quanh mình là mình thấy mê ngay. Mà nói đi cũng phải nói lại, con gái dùng cũng hợp cực kỳ. Mình mê em này quá, chắc trước khi đi ngủ phải xịt thêm vài nhát nữa mới chịu được. Nó còn gợi lại cho mình một kỷ niệm cũ nữa. Hồi mình còn là thiếu niên, có một tiệm đồ hippie cũ ở bãi biển mà tụi mình hay ghé mỗi mùa hè. Đó là một căn chòi gỗ nhỏ mái tranh, nằm ngay cạnh bãi đậu xe của một nhà hàng hải sản, bên trong thì chất đầy nhang thơm, áo thun Grateful Dead, mấy bức tượng nhỏ với đủ thứ đồ tie-dye. Ông chủ tiệm chắc cũng tầm tuổi bố mình rồi, nhưng hồi đó mình crush ông ấy cực kỳ, nhất là cái kiểu tóc đuôi ngựa của dân lướt sóng ấy, nên năm nào mình cũng ghé tiệm cho đến khi nó biến mất vào một mùa hè nọ. Lúc thấy tiệm trống không, mình muốn khóc luôn. Cái không gian ở tiệm đó cứ mộng mơ kiểu gì ấy, mình cứ hay đắm chìm trong làn khói nhang và cái không khí vibe thập niên 60 đầy ảo diệu. Hồi đó là những năm 90, mình cực kỳ mê dòng nhạc Dead và mọi thứ thuộc về thập niên 60, dù đám bạn mình toàn chơi hệ Goth hay NIN. Thế nên, việc ghé tiệm đó vào mùa hè luôn khiến tâm hồn "Janis Joplin" tuổi teen của mình thấy cực kỳ phấn chấn. Nước hoa này gợi nhớ về những chuyến đi biển đó kinh khủng. Nó mang đúng cái vibe của một tiệm đồ hippie ven biển, làm mình chỉ muốn ngồi trên cát vào tháng 7, nghe nhạc Dead bên một anh chàng tóc dài, da rám nắng. Mà lạ cái là Eau de Star vẫn đủ sang chảnh và quyến rũ để dùng cho một buổi hẹn hò cao cấp vào tháng 11, dù có dress code đi chăng nữa. Đây là cách dùng hoắc hương hay nhất, thú vị nhất và vui nhất mà mình từng trải nghiệm. Tiếc là giống như tiệm đồ cũ năm nào, em này cũng bị ngừng sản xuất rồi. Đúng là một viên ngọc quý.