Vivian Bảo Khuê
Giống như Scarlett O'hara trong bộ váy đỏ khi bị Rhett Butler ép phải mặc để đi dự tiệc của Ashley vậy... Đó chính là cái vibe mà em này mang lại. À, chai của tui là bản EDT, y hệt như trong hình thôi. Chắc không gọi là bản vintage được vì mặt sau có ghi đầy đủ thành phần. Lúc mở hộp ra mà tay tui run bần bật luôn á. Sao bao nhiêu năm qua tui chưa từng ngửi thấy mùi này nhỉ? Một mùi hương quá là kinh điển! Cả cái hộp lẫn cái chai đều đẹp lộng lẫy. Xịt thử phát đầu tiên là thấy ngay một nốt phấn ngọt lịm. Mà là EDT thôi đó, vậy mà mùi nó đậm đặc dã man. Tui chỉ có thể tưởng tượng bản extract vintage ngày xưa nó sẽ khủng khiếp đến mức nào, thèm được ngửi thử quá đi. Cảm giác ban đầu giống như kiểu phấn rôm Johnson's được nâng cấp lên một tầm cao mới, mang chất niche cực kỳ. Kiểu hơi "dirty" một chút... như một cô nàng hư hỏng ẩn mình trong lớp phấn thơm vậy. Làm mình cứ muốn hít hà mãi cái cổ tay không thôi. Đến lần xịt thứ hai (trước khi đi tắm) thì tui xịt mạnh tay hơn một chút, và ấn tượng của tui đã thay đổi. Đúng là mùi phấn, nhưng là kiểu phấn "chất chơi" và có chút gì đó nổi loạn, lả lơi. Nói vậy không phải là chê đâu nha. Nó có nét rất giống với Sweet Dreams của Jivago. Có cái vibe vintage nhưng vẫn cực kỳ dễ dùng theo tiêu chuẩn hiện nay, cảm giác rất là niche. Tui không thấy mùi thuốc lá như mấy người review, cũng chẳng thấy hoa hay gỗ gì cả. Nhưng đến lần thứ hai thì tui có ngửi thấy chút da thuộc nhẹ nhàng. Thật sự là tui vẫn đang phân vân với em này. Vừa xịt ra là thấy nồng quá, suýt chút nữa là tui không chịu nổi. Nhưng mà, sau khi để mùi hương lắng xuống, thì cái sự quyến rũ đầy mê hoặc kiểu "sex in a bottle" mới thực sự lộ diện.