Sau cái mùi hoa trắng kinh điển kiểu Marfa, thì Lalibela của nhà Memo là một hướng đi lạ lẫm hơn nhiều, kiểu không dành cho số đông đâu. Cũng là hoa ngọt kết hợp với note nhiệt đới giống Marfa nhưng cảm giác khác hẳn luôn. Bình thường tui không khoái mấy mùi ngọt đâu, nghe qua thì tưởng không hợp, mà sao lúc mới ngửi lại thấy cuốn kinh khủng. Một chút hồng, pha chút khói đất và nền balsamic mượt mà, Lalibela đúng kiểu khó mà xếp vào nhóm nào được luôn á. Lúc đầu nghe hơi "chọi" nhau tí, nhưng sau đó lại hòa quyện cực kỳ mượt mà. Cái sự độc lạ trong cách phối hương ngọt, cộng với độ đậm đà và nguyên liệu xịn xò làm tui liên tưởng tới Amouage Guidance, dù mùi thì không giống nhau tí nào.
Mới xịt lên là thấy ngọt muốn xỉu luôn, rõ nhất là cái note dừa kiểu sữa nhiệt đới ở tầng hương đầu. Rồi thêm cả vanilla nữa, tạo nên một sự ngọt ngào béo ngậy bao trùm cả mùi hương. Thú thật là tui không mê note dừa lắm, nên phải đợi nó dịu xuống một chút thì tui mới thấy thích hơn. Sau đó là đến dàn hoa hồng, kiểu ngọt lịm như mứt ấy, rồi có thêm chút đất từ patchouli làm cho mùi có chiều sâu và hơi hướng chypre.
Cái sự kết hợp giữa khói và patchouli ở giai đoạn sau tạo nên một điểm nhấn hơi "gai góc" để cân bằng lại độ ngọt, nghe thú vị cực. Sau khoảng một tiếng, mùi sẽ dịu lại thành kiểu gỗ - hổ phách - vanilla mượt mà, rồi càng về cuối càng thiên về xạ hương, kết thúc bằng một sự ngọt ngào kiểu phấn nhẹ nhàng, cực kỳ ấm áp và dễ chịu. Độ tỏa hương vừa phải, còn độ bám thì siêu lâu luôn. Theo tui thì mùi này thiên nữ tính và dùng được quanh năm.
Nói chung là Lalibela làm tui bất ngờ từ đầu đến cuối, cứ phải đoán xem nó sẽ đi về đâu cho đến tận lúc drydown. Ban đầu gây chú ý bằng sự ngọt ngào có phần hơi "ngược đời", nhưng sau đó lại lắng xuống thành một mùi hương da thịt cực kỳ dễ chịu, ấm áp và đầy xạ hương. Lúc đầu tui chỉ thấy bị thu hút thôi, mà đến lúc mùi lắng xuống hẳn thì tui đổ đứ đừ luôn. 5/5.