Người dùng ẩn danh
Tui vốn dĩ cứ thấy mùi hoa hồng nó cứ sao sao ấy, kiểu không thích lắm. Hồi nhỏ tui thuộc kiểu tomboy, nên cứ thấy mùi hoa hồng là thấy nó "nữ tính" quá mức, không hợp với tính cách của tui chút nào. Chưa kể là tui hay bị ám ảnh bởi mấy kiểu con gái bánh bèo, điệu đà, rồi cả mấy ông chú hay tiếp cận tui hồi tui 14 tuổi mỗi khi tui diện đồ hay trang điểm nữa... Thế là tui tự nhiên ghét mấy cái mùi hoa cỏ kiểu "con gái" như hoa cúc hay hoa hồng. Với tui, muốn xài hoa hồng thì nó phải có chút gì đó trầm, mộc mạc, kiểu có mùi da thuộc như Kelly Caleche hay mùi hoắc hương như Coco Noir thì tui mới chịu nổi. Kiểu phải có thêm mấy "diễn viên phụ" như hoắc hương, hổ phách, gia vị hay gỗ thơm đi kèm mới chịu cơ. Thế mà không hiểu sao, vừa nghe qua bảng thành phần là tui "đổ" luôn. Nào là tuyết tùng, bạch đậu khấu, cỏ hương bài với hoắc hương - và ồ, có cả hoa hồng đậm nữa, kiểu như để chứng minh là mình vẫn là con gái, nhưng là một cô nàng có chiều sâu ấy. May là khi tui dùng thử sample, mùi bạch đậu khấu với tuyết tùng lên da cực rõ, nhưng nhờ có hoa hồng với cam bergamot nên nó không bị cái kiểu "nặng nề quá mức cho mùa hè" mà tui hay gặp ở mấy chai khác. Đây đúng kiểu mùi hương mùa hè hoàn hảo cho mấy bà thích tông gia vị hay phương Đông nhưng lại không muốn làm người ta "ngộp thở" khi đi tàu điện ngầm giữa cái nóng 32 độ C. Đây đúng là kiểu hoa hồng của tui, và chắc chắn là một em phải có trong danh sách mua sắm mùa xuân và mùa hè này luôn.